Đến nội dung

nhỏ_1992

Đăng ký: 10-11-2011
Offline Đăng nhập: 12:13AM, 19-11-2017
-----

Chủ đề của tôi gửi

BÀI DỰ THI SỐ 32 - nhỏ_1992 - "Con sẽ về"

12:40PM, 06-04-2012

"Tôi yêu quê tôi xanh xanh luỹ tre
quê hương tuổi thơ đi qua đời tôi
đường làng quanh co sông thu êm đêm
thả diều đá bóng nắng cháy giữa đồng..."

học xong cấp ba,từ dã sách vỡ,giấc mơ đèn sách khép lại,chờ giấy báo tốt nghiệp xong em chia tay gia đình,bạn bè,chia tay Hà Tĩnh,một mình khăn gói vào sài gòn mưu sinh,cuộc sống cơm áo gạo tiền cuốn em vào cuộc đời,bon chen với xã hội,chia tay tất cả em lên đường để lại đằng sau một nỗi nhớ gia giết đến nao lòng cho cha,cho chị,cho bạn bè và cho cả Hà Tĩnh nữa.
cãnh sống tha phương có ai mong muốn đâu và em cũng vậy,một mình sống tha phương,xa nhà,cô đơn,buồn và nhớ,đôi khi quá mệt mõi với công việc,lang thang trên phố vô tình bắt gặp một gia đình nào đó đang đi dạo vui vẽ,bỗng nhiên bao nhiêu kí ức chợt ùa về trong em,em chợt nhớ về gia đình em,một gia đình cho em tình thương ấm áp,cũng là một nơi cho em rất nhiều tủi hờn và nước mắt.
nhìn họ ấm áp chan hoà bên nhau,em chợt thấy tủi thân,bơ vơ và em khóc.em nhớ những bữa cơm tràn đầy tiếng cười của mọi người,cũng có những bữa cơm tràn đầy u ám của sự cải vả,và đượm buồn.

em nhớ cha,người cho em niềm tin,hi vọng và sự mạnh mẽ để em đủ can đãm và bước đi trên đường đời đầy chông gai,cả cuộc đời lam lũ vất vã,tối ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời,em biết bờ vai cha phải gánh quá nhiều gánh nặng.chính em là đứa đã lấy đi rất nhiều tuổi xuân của cha,nếu như hồi đó không sinh em thì mẹ sẽ không mất,chị em sẽ không phải làm đứa trẻ mồ côi mẹ,cha em sẽ không mất đi người con gái mà cha yêu,em biết đã 20 năm trôi qua rồi,nhưng chưa bao giờ cha hết yêu,hết thương và hết nhớ mẹ em,nhiều khi thấy cha nằm lặng lẽ khóc em biết cha đang khóc vì điều gì.
lần đầu tiên cha khóc trước mặt em đó là khi em không đậu chính quy,cha khóc vì cha thấy thương em,lần thứ hai cha khóc vì em đó là khi em đi xa,cha đi làm qua cỗng trường cấp ba em học,nhìn thấy cãnh những đứa học sinh chạy đùa trong trường cha nhớ em và cha khóc,tối về cha điện cho em và nói:
"ênh ah ngay ni cha đi mần qua trường ênh học chộ bọn nớ học cha nhớ ênh nóng ruột ik được"
nói đến đó bỗng nhiên giọng cha nhỏ lại,nghèn nghẹn và bên này em cũng khóc 2 cha con cứ vậy mà khóc,trong nhà chỉ có em hểu cha và nói chuyện hợp với cha,em hiểu cha nghĩ gì và cần gì,em đi để cha lại một mình,em biết cha buồn và cha uống rượu nhiều hơn vì cha thấy cô đơn.20 tuổi mà em chẵng làm được gì để giúp cha cả thay vào đó là sự lo lắng,mỗi lần gọi điện câu đầu tiên cha hỏi em là:
"ênh có lên được lạng mô không?"


mỗi khi kể về em cho mọi người nghe cha đều bảo,con ni hắn sống cho là may lắm rồi,đẻ được 3 ngày mẹ chết hồi nớ cứ nghị là chịu thua chắc không nuôi nỗi...vì thế mà khi nào cha cũng lo lắng cho em,cha già đi phần lớn là vì nuôi em vậy mà em...chẵng làm được gì cho cha,chỉ để lại cho cha sự lo lắng và nhớ mong,ngày đi em hứa đi 5 năm em sẽ về vậy mà giờ mới được một nữ time thì đã không chịu nỗi rồi,em còn nhớ cái ngày tiễn em đi,em chở vali đến nhà cậu,xong một chút thấy mẹ2 chở thằng út lại,chút nữa thì chộ cha đạp xe lại,đang ngồi nói chuyện thì taxi đến,em đang mãi mê xếp đồ đạc vào xe thì cha lặng lẽ lấy xe đạp về,em quay lại tìm cha nhưng chẵng thấy đâu,nhìn ra xa thì thấy bóng cha đang nhỏ dần và khuất đi cuối con đường,cha không muốn em đi nên cha lặng lẽ về,em biết nếu đứng lại cha sẽ khóc và em chẵng thể đi nỗi.

cha ah con sẽ về,về bên cha,về để lại được cha yêu thương,về để được làm đứa con gái nhỏ bé bên cha,về để làm bạn nói chuyện cùng cha,con sẽ về,nhất định con sẽ về.

em sẽ về để tìm lại chút gì đó gọi là tuổi thơ,tuổi thơ của một đứa con nít phải lo lắng,tính toán chuyện cơm áo gạo tiền từ cái thuỡ lên 10,em sẽ về về tìm lại chính em,về để tìm lại những kí ức đã bị lãng quên từ lâu.Về để lại được cảm nhận sự yên bình của chốn quê nghèo,về để thoã mãn cái nhớ mà em phải chôn giấu thời gian qua.em nhớ con sông nhỏ trước nhà,nhớ những trặng tre cao ngút,nhớ tiếng gà gáy,tiếng chim hót mà ở cái chốn đô thị phồn hoa này không bao giờ có,em nhớ những chiều chăn trâu cắt cỏ,nhớ những lối nhỏ thôn quê nơi mà chiều chiều lũ em thơ chơi trò trốn tìm.

em sẽ về,về với Hà Tĩnh của em,nơi đã sinh ra và nuôi em khôn lớn,nơi cho em biết thế nào là yêu thương,phụ bạc giữa cuộc đời,nơi đã cho em những người bạn tốt,nơi cho em những tiếng cười không bao giờ giối lòng,nơi đã lấy đi những người mà em yêu thương,nơi cho em rất nhiều đắng cay và nước mắt để em trưỡng thành và khôn lớn hơn.

em sẽ về, về Hà Tĩnh nơi có anh người mà em yêu,người giúp em tin vào bãn thân mình hơn,người làm em tin vào một ai đó,người đã đánh cắp trái tim em,người cho em bờ vai đầy yêu thương,người luôn nắm lấy tay em.anh ah chờ em anh nha,một thời gian nữa thôi em sẽ về,về để được bên cha,bên chị,bên bạn bè và bên cả anh nữa,về để được anh yêu thương...không bao giờ chia xa nữa,em về nhất định em sẽ về.


Ngày ấy đâu rồi ngày ấy đâu rồi
cho tôi tìm lại một ngày ấu thơ
cho tôi tìm lại,cho tôi một ngày
ngày ấy đâu rôi?

.............................................................. người ta có nhiều nơi để đến
nhưng.........................................................................................
................................................................. chỉ có một chốn để quay về
quê hương...............................................................................

đường trần ta lại rong chơi
vui thêm bước nữa,buồn thôi trỡ về.
(viết theo dòng cãm xúc,không dự giải)

Hà Tĩnh VÀ TÔI!
nhớ rất nhớ !.

Gieo gì hôm nay?

01:53PM, 19-02-2012

Nếu bạn gieo: thành thật........bạn sẽ gặt..........lòng tin.
..................... lòng tốt............bạn sẽ gặt..........thân thiện.
..................... khiêm tốn........bạn sẽ gặt.........cao thượng.

...................... kiên nhẫn........bạn sẽ gặt..........chiến thắng.
...................... cân nhắc.........bạn sẽ gặt..........hoà thuận.
...................... chăm chỉ..........bạn sẽ gặt..........thành công.
...................... tha thứ.............bạn sẽ gặt..........hoà giải.
...................... cỡi mỡ..............bạn sẽ gặt..........thân mật.
...................... chịu đựng.........bạn sẽ gặt..........cộng tác.
...................... niềm tin.............bạn sẽ gặt..........phép màu.



................................................NHƯNG.............................................

Nếu bạn gieo:giối trá...............bạn sẽ gặt.............ngờ vực.

......................ích kỉ..................bạn sẽ gặt.............cô đơn.
......................kiêu hãnh...........bạn sẽ gặt.............huỷ diệt.
......................đố kị...................bạn sẽ gặt.............phiền muộn.
......................lười biếng...........bạn sẽ gặt.............mụ mẫn.
......................cay đắng............bạn sẽ gặt.............cô lập.
......................tham lam............bạn sẽ gặt.............tỗn hại.

......................tầm phào............bạn sẽ gặt.............kẻ thù.
......................lo lắng................bạn sẽ gặt.............âu lo.
......................tội lỗi..................bạn sẽ gặt.............tội lỗi.

Sóng và Biễn_Anh và Em

11:12PM, 17-01-2012

SÓNG và BIỄN


CÓ một thời sÓng và biễn yêu nhau
Biễn chính là mối tình đầu của sÓng
SÓng vỗ về ôm bờ cát trưa nÓng bõng
Biễn dạt dào hát mãi khúc tình ca.

Rồi một ngày sÓng nông nổi ra đi
Bao kẻ đến hẹn hò với biễn
SÓng vẫn vậy và vẫn mãi yêu biễn
sÓng trỡ về biễn thấy ăn năn.

Biễn ngoại tình biễn xanh đang mang tội
SÓng thét gào chẵng thể tha thứ nỗi
Biễn ngậm ngùi...một mình biễn cô đơn.

Đêm nay có người đang...

07:16PM, 24-12-2011

Đêm noel thì thầm con hỏi chúa
noel nào con mới hết cô đơn.

noel vui thật là vui
nhưng sầu một nỗi không cùng người yêu.

con đang khóc bởi tình yêu chết lịm
chúa vẫn cười trên thánh giá vô tư.

nếu chúa bảo cho con một điều ước
chỉ một điều và chỉ một mà thôi
thì con xin cầu chúa một điều
đưng mang đau khổ đến người con yêu.

Họ nói tôi nhà quê!

09:59PM, 20-12-2011

Họ nói tôi đúng là gái nhà quê!
Này bé sao em nhà quê thế,hoặc này chị sao chị hiền thế,bình thường thế,giãn dị thế,trông quê nhà thế.

Tất cả những nơi tôi đã đên,những con người tôi đã gặp,đã quen. Họ hỏi tôi này bé sao em hiền thế,ngoan thế, giãn dị thế, là con gái lớn rồi mà không ăn chơi, không trau diện, không làm đẹp, không đua đòi, không yêu đương, trai gái. Chỉ biết làm việc lo lắng cho người khác còn bản thân mình thì chẳng quan tâm gì cả.

Tôi đáp lại những câu hỏi ấy bằng một câu trả lời là: đúng rồi thì em vốn dĩ sinh ra và lớn lên từ quê mà, và em cũng là con gái nha quê chính hãng 100% mà, nhà quê thì sao, có vô số người ước được làm người nhà quê mà không được, tại sao em lại phải làm người thành phố.

Tại sao lại phải ăn chơi, đua đòi, trau diện, làm đẹp, tại sao lại cứ phải thay đổi mình để chạy theo xã hội, chạy theo những thứ chẳng có ý nghĩa gì đối với cuộc sống.

Em muốn được làm chính em, luôn là em, là một đứa con gái nhà quê, em hạnh phúc khi mình được sinh ra từ quê, vinh hạnh khi được làm gái quê, tự hào mình là con nhà quê.

Sao em không thay đổi giọng nói cho hợp với mọi người ở đây?

Tại sao em phải thay đổi giong nói,đó là cái giọng cha sinh mẹ đẻ của em,là giọng quê em,là cái tiếng mà em đã nói suôt bao nhiêu năm qua lúc em sinh ra tới giờ,sao em lại phải thay đổi.
Mang tiếng là con gái đi sài gòn về mà em không thay đổi gì cả,không làm đẹp cho mình,e không sợ bạn bè cười ah?

Không. Tại sao em lại sợ bạn bè cười, mình luôn là chính mình, sống đúng bản chất con người mình thì chẳng việc gì phải sợ cả, ai cười em quê thì kệ họ mặc cho họ cười, miễn là em không thấy xấu hổ khi em là gái quê là được.

Em thách những người thành phố làm được gái quê như em đó, em thách mọi người giữ được bản chất nhà quê như em đó.

Bảo Lộc, Sài Gòn, những nơi tôi đến họ đều chê tôi nhà quê, ngay cả khi tôi sống trên đất Hà Tĩnh cũng vậy người Hà Tĩnh cũng chê tôi quê vì tôi không ăn chơi, trau diện, bó tay. Tại sao mọi người không nhìn lại mình xem mọi người sinh ra từ đâu...???

Đừng vội vàng làm trai phố, gái phố, vì trai phố, gái phố chưa hẵn đả đẹp đâu bạn.
Đừng vội vàng vứt bỏ cái bản chất, cái vinh hạnh là người nhà quê của bạn, cái mà cha, mẹ, ông, bà chúng ta mang suốt bao nhiêu thế hệ qua.
khi bạn vứt bỏ cái danh là người nhà quê để chạy theo cái danh của dân thành phố thì bạn củng đả vứt bỏ chính cha, mẹ, ông, bà tổ tiên của chính bạn.
hãy thay đổ sao cho phù hợp, sao cho bạn vẩn là người con của quê ấy, vẫn mang bản chất của quê trong mình thi tốt bạn ah.

Tôi đã bị, đã đươc họ chê là nhà quê còn ban thì sao?
Và khi bị chê như vậy tôi không buồn còn bạn thì sao?


TEXT LINK:
- Nhạc vàng