Đến nội dung

Mr.No.1™

Đăng ký: 07-04-2011
Offline Đăng nhập: 04:54PM, 07-09-2017
**---

#311379 [Thơ] Thực trạng sinh viên ra trường!

Posted by Mr.No.1™ trong 07:48PM, 23-04-2013

 
Đầu đường Xây dựng bơm xe
Cuối đường Kinh tế bán chè đỗ đen
Ngoại thương mời khách ăn kem 
Cạnh anh Nhạc viện thổi kèn đám ma
Ngân hàng ngồi dập đô la 
In giấy vàng mã, sống qua từng ngày 
Sư phạm trước tính làm thày
Giờ thay kế toán, hàng ngày tính lô.
Điện lực chẳng dám bô bô
Giờ đang lầm lũi phụ hồ trên cao.
Lập trình chả hiểu thế nào
Mở hàng trà đá, thuốc lào...cho vui 
Nông nghiệp hỏi đến ngậm ngùi
"Số em chắc chỉ tiến lùi theo trâu"
Nhìn quanh, Thương mại đi đâu? 
Hóa ra là đã nhảy tàu đi buôn.....
Ngoại ngữ vẻ mặt thoáng buồn
Đang ngồi viết sớ, kiêm luôn bói bài. 
Báo chí buôn bán ve chai
Giao thông đi chở thuê ngoài Đồng Xuân.
Bách khoa cũng gặp đôi lần
Buôn đồ điện hỏng, kiếm cân dây đồng
Mỹ thuật thì đang chổng mông
Đục khắc bia mộ, cũng mong lên đời
Mỏ địa chất mới hỡi ôi
Sáng thồ hai sọt, chào mời mua than
Thuỷ sản công việc an nhàn
Sáng cân mớ cá, cuối làng ngồi rao...!
Hàng hải ngồi gác chân cao
Bao giờ trúng số mua tàu ra khơi
Bác sĩ, y tá có thời
Học xong về huyện
được mời chích
heo.......!
=))
 
ST



#303580 Những hình ảnh chỉ có ở Việt Nam

Posted by Mr.No.1™ trong 11:40PM, 02-05-2012

Hình đã gửi




#302788 Vì tôi là người Hà Tĩnh

Posted by Mr.No.1™ trong 10:54AM, 19-04-2012

1-701218-1368789681_500x0.jpg
Ảnh: Làng quê Hà Tĩnh (Nguồn: VNExpress)

 

Vì tôi là người Hà Tĩnh: Nên tôi thấy choáng ngợp cách xưng hô cùng lứa của bạn bè miền Bắc: mày - tao, tớ - cậu, tớ - ấy, ông - bà - tôi… Trong cách xưng hô của tôi với những người miền Bắc mà tôi quen thì bốn cách đấy chắc chẳng có cái nào lép vế, cũng chẳng cái nào được dùng nhiều nhất. Ở quê tôi chỉ gọi tau - mi hoặc khi nói chuyện với con gái muốn nhẹ nhàng tí thì xưng theo tên thôi.

Vì tôi là người Hà Tĩnh: Nên tôi (đã) không biết rằng khi hỏi tuổi người lớn người ta phải hỏi “bao nhiêu” tuổi, chứ không phải “mấy” tuổi. Vì quê tôi có dùng chữ “bao nhiêu” bao giờ đâu, từ mấy đứa con nít đến các cụ cũng chỉ hỏi “mấy” tuổi thôi. Lần sau lỡ bạn nào gặp thì đừng bảo tôi không biết ăn nói, là mất lịch sự, chẳng qua tôi theo thói quen từ nhỏ mà thôi.

Vì tôi là người Hà Tĩnh: Nên tôi chẳng hiểu lắm ý nghĩa thực sự khi 1 người nào đó bảo tôi là ngố, ngốc, trẻ con, hay đáng yêu, dễ thương… thường thì những gì tôi hiểu và thực tế là khác nhau. Chẳng hạn nếu ai đó bảo tôi ngố, tôi sẽ nghĩ rằng chắc mình vừa hành động một cái gì đó ngu ngốc một tí thôi, nhưng mà thực ra có thể người ta nghĩ “Ôi cái thằng sao mà ngu thế!” cũng nên.

Vì tôi là người Hà TĩnhNên giọng nói tôi khó nghe, toàn phải giả giọng Bắc cho dễ giao tiếp. Từ địa phương tôi cũng đành câm nín chôn sâu trong họng không dám dùng. Nhưng các bạn cứ tin đi, được nghe giọng miền Trung của tôi là 1 vinh dự lớn đấy, rồi có lúc nghiện đừng kêu. Cũng vì tôi là người Hà Tĩnh nên tôi có thể hiểu được gần hết tiếng nói của ba miền Tổ quốc, chẳng phải đây không phải là một lợi thế hay sao?

Vì tôi là người Hà Tĩnh: Nên tôi không muốn cũng như không thích người đồng hương của tôi pha giọng Bắc hay giọng Nam lúc nói chuyện với tôi. Bạn không thể dùng giọng nói quê hương khi nói chuyện với tôi hay sao? Hay bạn cho rằng giọng nói quê hương là khó nghe, là thế này, thế khác. Cuộc đời thay đổi, có thể tôi sẽ đánh mất cũng như sẽ phải thay đổi nhiều thứ. Nhưng có một điều mà tôi chắc chắn sẽ không bao giờ thay đổi, đó chính là cái giọng Nghệ, cái chất Nghệ trong giao tiếp.

Vì tôi là người Hà Tĩnh: Nên da tôi không được trắng cho lắm, nếu không muốn nói là đen Nhưng mà các bạn cũng phải hiểu cho tôi, một thằng con trai lớn lên ở vùng miền Trung gió Lào cát trắng thì làm sao trắng cho nổi Mà tôi cũng không thích da trắng lắm, nhìn không giống dân quê tôi.

Vì tôi là người Hà Tĩnh: Nên từ nhỏ tôi đã quen với dãy Trường Sơn chạy đến tít chân trời, đã quen với con sông La nước xanh vời vợi, đã quen với màu xanh phủ kín cả vùng quê: xanh núi, xanh sông, xanh đồng, xanh bể, xanh bầu trời, xanh cả những giấc mơ. Giấc mơ về một ngày mai không còn hạn hán, không còn mất mùa, không còn lũ lụt, không còn đói nghèo, không còn vất vả… cho những người dân chịu thương chịu khó quê tôi. Vì vậy lỡ các bạn có thấy tôi bỗng nhiên mắt nhìn xa xôi, vẻ mặt bần thần, thì cũng đừng đánh thức tôi nhé, chẳng qua là tôi đang nhớ quê thôi, dù Hà Nội của các bạn cũng đẹp lắm.

Vì tôi là người Hà Tĩnh: Nên nhà tôi nghèo lắm. Cha mẹ tôi cũng như bao người dân quê tôi, quanh năm “bán lưng cho đất, bán mặt cho trời”. Được sinh ra và lớn lên, được sống trong một cuộc sống đúng nghĩa là một cuộc sống, đến bây giờ được ngồi giữa lòng Thủ đô ăn học là tôi cũng đã biết ơn và phục cha mẹ tôi nhiều lắm. Vì vậy bạn đừng ngạc nhiên mỗi khi nghe tôi nói về hoài bão của mình. Bởi vì tôi muốn thực sự báo hiếu cho cha mẹ, bởi vì gia đình bên nội tôi gần một nửa vẫn đang được xếp vào hộ nghèo, bởi vì tôi là con trai trưởng, bởi vì cả đại gia đình đang chờ tôi vinh hoa trở về…

Nguồn:http://www.facebook....332179273503233




#302778 Những hình ảnh chỉ có ở Việt Nam

Posted by Mr.No.1™ trong 12:09AM, 19-04-2012

Hình đã gửi




#302630 Mun Kul - Mem mới - TP Hà Tĩnh - Chém nhẹ :')

Posted by Mr.No.1™ trong 09:03PM, 14-04-2012

Nhìn quen quen.... Hình như mình chưa gặp bao giờ :-SS ....... ;))


#299978 Đuổi hình bắt chữ

Posted by Mr.No.1™ trong 08:24PM, 09-03-2012

Vẫn chưa đúng! thôi thì cho đáp án ta làm ván khác:

Hình đã gửi


Cái hình này gọi là tiện nhân! :))




#299627 Shock! cụ già gần 80 nhảy trong đám cưới!

Posted by Mr.No.1™ trong 10:59AM, 05-03-2012

Tình hình là hôm mùng 2 em đi dự đám cưới người thân nên chụp được cú này: ;))


http://youtu.be/RCe7WYUes1I




#297486 Valentine có gì hay?

Posted by Mr.No.1™ trong 08:58PM, 07-02-2012



Valentine chẳng có gì hay
Lướt web xem phim suốt cả ngày
Khỏi cần bận rộn mua quà cáp
Khỏi phải lăn tăn ví bớt dày

Valentine chẳng có gì vui
Chúng nó đi chơi mạng bớt cùi
Tha hồ mà tải phim chất lượng
Tha hồ chém gió cũng rất vui

Valentine cũng thật bình yên
Chỉ một mình ta đỡ tốn tiền
Khỏi lo tốn kém bị chặt chém
Nằm nhà hưởng thụ giống như tiên

Valentine cũng chẳng mất công
Quà cáp linh tinh lại hoa hồng
Không cần hò hẹn nơi lãng mạn
Ngày đó bình thường giống như không :)))



#294975 Tiểu Phẩm: Hột Mít Lùi Tro

Posted by Mr.No.1™ trong 07:21PM, 26-12-2011

Mở loa to lên nhé ;))

!


#294966 Nghẹn ngào vợ hát -Tìm lại giấc mơ- tặng chồng đã khuất - YouTube

Posted by Mr.No.1™ trong 04:40PM, 26-12-2011

Trên các trang mạng xã hội đang truyền nhau clip ghi lại cảnh người vợ nghẹn ngào hát bên linh cữu chồng bài hát mà anh thích nhất khi còn sống.

Theo chia sẻ trên mạng, người chồng tên là Hoàng Thụy Phi Vân, sinh năm 1974 tại xã Gia Tân 2 (huyện Thống Nhất, Đồng Nai). Anh qua đời vào ngày 5/3/2011, hưởng dương 37 tuổi.

Điều đặc biệt ở đám tang của người đàn ông xấu số này là tình cảm của người vợ, chị Đỗ Hoàng Yến, dành cho chồng. Không vật vã trước sự ra đi của người chồng yêu dấu, chị chọn cách thể hiện tình yêu tha thiết của mình bằng cách hát ca khúc "Tìm lại giấc mơ" mà khi còn sống chồng chị rất yêu thích.

Đứng trước linh cữu của chồng chị Hoàng Yến xúc động chia sẻ: "Cảm ơn cuộc đời đã cho em được gặp anh, cho em được làm vợ anh. Đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất đối với em. Đây là một bài hát anh rất thích...". Khi nghe chị Hoàng Yến hát, hầu hết những người có mặt tại đám tang đều không kìm được nước mắt.

Ngay khi clip này được đăng tải trên mạng thì đã thu hút sự chú ý của hàng chục nghìn người. Nhiều bạn đã chia sẻ sự xúc động của mình với gia quyến chị Yến: "Xin chia buồn với gia đình chị trong video. Em thật sự rất xúc động khi nghe chị hát. Hi vọng chị sẽ sớm vượt qua được nỗi đau và nuôi dạy con cái nên người. Mong anh được bình yên và siêu thoát ở thế giới bên kia". Hay: "Mong anh hãy yên nghỉ! Chị hãy cố gắng vui sống. Tình yêu còn mãi. Em đã rất xúc động..".

http://www.youtube.com/watch?v=Q6vvAuTZ3ZE




#294860 Hôm nay bạn cảm thấy như thế nào?

Posted by Mr.No.1™ trong 05:24PM, 25-12-2011

Buồn + Chán

Buồn + Chán = Ngán ;))


#294002 Gái quê ( Trần Quốc Thường)

Posted by Mr.No.1™ trong 11:13AM, 17-12-2011

Gái nào cũng đẹp! nhưng chỉ đẹp trong mắt những người cho đó là đẹp ;))


#293845 Dân chơi Hà Tĩnh

Posted by Mr.No.1™ trong 09:47AM, 16-12-2011


http://www.youtube.com/watch?v=L9vxyJtdnp8&feature=related




#289252 Đôi dòng về văn hoá uống rượu!

Posted by Mr.No.1™ trong 04:31PM, 31-10-2011

ĐÔI DÒNG VỀ RƯỢU!


Khi đang vui chén rượu làm ta hưng phấn!

Khi ưu tư chén rượu giảm nỗi buồn.

Khi anh em, bầu bạn tương phùng.

Chén rượu tăng hương nồng tình nghĩa!


Khi cuộc đời gặp thăng trầm dâu bể.

Men rượu giúp ta bừng tỉnh, vững tin!

Từ buổi hoang sơ đến xã hội văn minh.

Từ kẻ cung đình đến nhà tỷ phú.

Từ tiểu nhân đến quốc gia nguyên thủ.

Chén rượu là mÔi trường tạo dựng bang giao!

Là sợi dây ràng buộc gắn bó bền lâu.

Làm xoá bỏ khích hiềm, thù hận!


Là mưu cầu vận mệnh thăng hoa.

Trong cuộc đời đâu chỉ là gió táp mưa sa!

Mà sâu nặng yêu thương hoà hợp.

Chén rượu làm cho tình người thêm thắm đượm.

Cho đất trời khoe sắc thêm hương.

Kim Trọng và Thuý Kiều uống rượu chờ trăng!

Nửa tỉnh, nửa say, Chí phèo nên duyên cùng Thị Nở!

Lưu Bị thửa xưa đi cầu hiền: Gia Cát Lượng.

Đã ba lần mang rượu đến long trang.

Chính huyết ăn thề lo việc nước non.

Chí lớn đại nhân muÔn đời chiếu sáng.

Rượu đã hành trình cùng nước non năm tháng.

Sướng-khổ-buồn vui. Kim, cổ, ĐÔng, Tây.


Cố nhân đã dạy rằng:

“Nam vÔ tửu như kỳ vÔ phong”

Trong thế giới đàn Ông rượu khÔng nên thiếu!

Thế mới hay hương nồng kỳ diệu!

Nhưng:

Rượu cũng gây bao điều đàm tiếu!

Là đồng hành với nghèo đói sa cơ!

Là cội nguồn của bại sản khuynh gia!

Là căn nguyên của tan nhà nát cửa!

Là vách ngăn giữa Cha-Con, Chồng-Vợ.

Làm xói mÒn danh dự niềm tin.

Làm chia lìa bầu bạn và anh em.

Làm chính sự đảo điên, làm gia tư rối rắm.

Rượu cũng như tình: Ngọt ngào và cay đắng!


Khi cuộc đời lận đận.

Khi bực bội ưu phiền.

Khi thế sự rối ren.

Khi mắc điều oan trái.

Rượu đã làm cho khÔn ngoan thành khờ dại.

Lẫn lộn trắng đen thế thái nhân tình.

Làm sa cơ lỡ bước mưu sinh.

Nặng, nhẹ bấc chì cán cân cÔng lý.


Rượu làm cho bao người hao tài đoản trí.

Bệnh hoạn, ốm đau sức kiệt thân tâm.

Khi vung tay đổ quán siêu đình.

Khi la hét đầu bờ góc chợ.

Rượu cÒn mạnh hơn thác nguồn bão lửa.

Huỷ hoại cuộc đời thiêu đốt cả cÔng danh.

Rượu quấn quýt con người như cung bậc đường sinh.

Tả hữu ngả nghiêng và âm dương cao thấp!

Vây nên chăng!:

Uống rượu khÔng sa đà nghiện ngập.

Đừng để hơi men che lấp cuộc đời.

Uống rượu nên tuỳ lúc tuỳ nơi.

Tìm kiếm bạn hiền, tâm đầu ý hợp.

Rượu làm cho cuộc đời thêm tươi đẹp.

Say tỉnh đầy vơi, duyên nợ, nghĩa đời!./.


Vì sao loài người vẫn tiếp tục yêu rượu?
Đây là câu hỏi thuộc loại khó trả lời nhất. Nếu so sánh giữa những cái lợi và cái hại của việc uống bia rượu thì cái lợi lép vế khủng khiếp! Có thể kể hàng loạt cái hại của việc uống rượu rất cụ thể: Tốn tiền, hại sức khỏe, mất thời gian, bệ rạc; nếu quá chén cÒn gây tai nạn giao thÔng, cà khịa với đồng nghiệp, bạo hành vợ con...
CÒn cái lợi ở đâu? Có người bảo: "Ở chỗ gây hưng phấn dễ trÒ chuyện". Phụ nữ phản đối ngay: "Chúng tÔi có cần giọt bia rượu nào đâu mà cũng có thể "buÔn" với nhau cả buổi?!". Trả lời: "Bia rượu khiến đàn Ông tự tin và mạnh mẽ hơn". Phụ nữ phản đối tức thì và mạnh mẽ: "Vớ vẩn, mạnh mẽ ở chỗ nào? Nốc rượu vào, các Ông lăn quay ra ngủ, kéo gỗ ầm ầm, đến nỗi bọn lâm tặc muốn tuyển dụng"(!)
Thật vậy, tìm được một vài cái lợi cụ thể có sức thuyết phục của việc uống bia rượu rất khó. Ấy thế mà cả nghìn năm nay, con người vẫn say mê uống rượu.
Nếu uống bia rượu chỉ toàn hại, khÔng mang lại bất cứ lợi lộc nào thì con người đã từ bỏ lâu rồi. Vì vậy, chắc chắn vẫn có những cái lợi, nhưng để nhìn ra và thuyết phục, khÔng dễ dàng gì.
KhÔng ai xác định được những tuyệt tác nghệ thuật nào ra đời trong những cuộc rượu. Nhưng chắc chắn nhiều "viên kim cương" trong kho tàng thơ Đường ra đời nhờ tác giả của chúng yêu quý rượu. Yêu rượu cũng như yêu người vậy, ít khi ta tự hỏi vì sao? Nếu có hỏi cũng khÔng trả lời rành rọt được.

Hãy uống rượu một cách có văn hóa
Trong chuyện uống rượu, có cả sự cao quý, sự sang trọng và dung tục, thấp hèn. Cao sang là những lúc uống rượu có tính chất nghi lễ như tiệc chiêu đãi, bạn bè gặp nhau, lễ, Tết... Điều quan trọng nhất là khÔng quá chén, khÔng ép nhau uống tới cùng. Dung tục là khi người ta uống rượu bất kể lúc nào, bất kể ở đâu, thúc ép nhau uống; hÔ hào, gào thét ầm ĩ. Đáng sợ và đáng khinh hơn khi những kẻ nát rượu sẵn sàng đi ăn cắp, ăn cướp để có tiền uống rượu.

Riêng khái niệm như "quốc tửu" chẳng hạn, cũng được hình thành một cách tự nhiên chứ khÔng phải do bầu bán mà có. Nếu loại rượu nào phổ biến rộng rãi tới mức có thể đại diện cho quốc gia đó thì đấy là quốc tửu. CÒn nếu chưa có thì cũng khÔng nhất thiết phải bình bầu, lựa chọn cho có. Chúng ta đang có ý tưởng chọn "quốc tửu" của Việt Nam. Điều này cũng gần như một biểu hiện của sự thái quá.


Hàng nghìn năm nay, con người ta vẫn uống rượu như thế, và rượu vì thế, ngày nay vẫn đồng hành cùng nhân loại. Kẻ yêu, người ghét rượu đều phải thỏa hiệp với nhau, chấp nhận nhau để sống. Tuy nhiên, con người là sinh vật có trí tuệ vượt trội so với các loài khác vì có tư duy, nhận thức và có văn hóa.
Văn hóa đóng vai trÒ vÔ cùng quan trọng trong đời sống của con người. Cái gì trường tồn, thÔng thường, đều liên quan đến văn hóa hoặc thuộc về văn hóa. Việc con người sản xuất rượu và uống rượu đã tồn tại hàng ngàn năm nay. Ở Việt Nam, trong các gia đình, dÒng họ, các Ông cụ cao niên khÔng bao giờ từ chối nhâm nhi chén rượu trong dịp lễ, Tết. Nhà có việc hiếu hỷ, thậm chí giết gà, mổ lợn... kiểu gì thì gia chủ cũng phải sắm chai rượu mới đúng nghi lễ. Các cụ khÔng bao giờ khoe khoang về tửu lượng của mình nhưng cụ nào uống kém thì lấy làm áy náy lắm!
Nhưng cũng có nhiều gia đình, dÒng họ đưa ra luật lệ đàng hoàng: Con gái khÔng được uống rượu, con trai trên 18 thì có thể. Mỹ là nước đề cao dân chủ, tự do nhưng pháp luật của họ quy định rất rõ ràng: Thanh niên dưới 21 tuổi khÔng được phép uống rượu bia, nếu người lớn rủ rê họ sẽ bị cho là phạm pháp. Quán hàng khÔng được bán rượu bia trước 12 giờ trưa và tuyệt đối cấm bán cho người dưới 21 tuổi.
Các sứ quán thường mở tiệc đãi khách, rượu khÔng thiếu và khÔng ai hạn chế uống nhưng phải uống theo nghi lễ nhất định. Để chiều nhiều người có đam mê và tửu lượng khá, họ thường bố trí một chỗ kín có đầy rượu, nếu ai thích thì cứ việc đến đó uống thoải mái, khÔng phải chạm ly hay chúc tụng gì cả. Nhưng hiếm người tới đây để uống cho đã. Trong các bữa tiệc, những người biết uống rượu lại thường chỉ dùng rượu vừa đủ, chủ yếu cho khÔng khí vui vẻ và tinh thần sảng khoái.

nguồn: http://thcs-chaubinh...l=detail&id=110


#287002 Nguyên tắc lấy được chồng tốt – Phần 1

Posted by Mr.No.1™ trong 09:44AM, 13-10-2011

(Webtretho)Vào Webtretho đọc tâm sự của các chị em, người thì bị chồng mắng chửi, người thì bị chồng lạnh nhạt, người thì bị chồng phản bội, người thì bị gia đình chồng bắt nạt… nói chung là tình cảnh của các chị em đều “thê thảm” không sao tả xiết. Nguyên nhân của những cái sự thê thảm đó là vì đâu?
Vì số phận? Vì vợ? Vì chồng? Có nhiều lý do được mang ra mổ xẻ lắm, nhưng có một thứ quan trọng nhất, mà lại ít được nói đến.“

Đó là vì CHỌN SAI, YÊU LẦM, LẤY NHẦM
“Tiếc rằng lý do này có nói ra dường như cũng không có ích gì cho chị em, vì đã trót lấy mất rồi, trót mang khổ vào thân rồi. Thế nên mình tranh thủ thời gian rảnh (vì bị vợ chiếm mất TV) sang bên box yêu đương này viết bài, hy vọng giúp ích cho những bạn gái chưa chồng có thêm thông tin bổ ích để chọn được người chồng tử tế, không phải vào box bên kia than thân trách phận trong tương lai gần”.

[img]http://l.yimg.com/bt/api/res/1.2/t71gIbYr30uUZ1M5labLiA--/YXBwaWQ9eW5ld3M7cT04NTt3PTMxMA--/http://media.zenfs.com/vi_VN/News/webtretho/Laynguoinhuai1_500x300.jpg[/img]

Đừng chọn sai, yêu lầm, lấy nhầm. Ảnh: Inmagine

NHỮNG NGUYÊN TẮC ĐỂ LẤY ĐƯỢC CHỒNG TỐT
Nguyên tắc chung: Ngu thì chết, bệnh tật không tự nhiên sinh ra.
Điều này có nghĩa là đàn ông không “tự dưng xấu”. Nhiều bạn lấy làm ngạc nhiên rằng người chồng mình sao trước và sau khi cưới lại khác nhau đến vậy. Trước kia anh ta dịu dàng, ga lăng, sạch sẽ, còn sau khi cưới anh ta cục cằn, vô học, bẩn thỉu, một sự biến đổi “thần kỳ” chăng?
Không, cái người đàn ông cục cằn, vô học, bẩn thỉu ấy không tự nhiên sinh ra. Anh ta vẫn ở đó, trong cái lớp vỏ dịu dàng, sạch sẽ, lãng mạn ấy, chỉ có điều bạn không nhận ra thôi. Vì thế, lấy chồng tốt hay chồng xấu không phải là sự may rủi, điều đó phụ thuộc vào chính bạn, và chỉ bạn mà thôi. Bạn chọn đúng, bạn sẽ được “hàng tốt”, bạn chọn sai, bạn vớ phải “hàng dởm”. Nếu bạn không biết cách làm “người tiêu dùng thông thái”, thì chẳng có gì ngạc nhiên khi bạn bị ngộ độc, bị thương tích, bị ốm đau vì chính thứ hàng tự tay mình mang về.
Nếu bạn mua phải một con cá ươn, thì đó là do số phận, hay do bạn đoảng?
Vâng, xin hãy nhớ nguyên tắc đầu tiên: Bệnh tật không tự nhiên sinh ra, ngu thì (phải) chết.
Nguyên tắc 2: Yêu là chọn lựa.

[img]http://l.yimg.com/bt/api/res/1.2/3ynxiiVclylQ0.RwjaToGA--/YXBwaWQ9eW5ld3M7cT04NTt3PTE5MA--/http://media.zenfs.com/vi_VN/News/webtretho/Laynguoinhuai2_230x345jpg.jpg[/img]

Con cá này có béo không nhỉ? Ảnh: Inmagine



Nguyên tắc này còn được gọi là nguyên tắc: Không tin vào sự lãng mạn nhảm nhí.
Yêu là cái gì? Các nhà văn, nhà thơ từ xưa đến nay đã tô vẽ, thần thánh hóa, huyền bí hóa, ngu xuẩn hóa tình yêu một cách triệt để, nào là yêu là hy sinh, yêu là hết mình, yêu là không biết tại sao yêu thì mới là yêu, yêu là không bao giờ nói lời hối tiếc vân vân… Tín đồ trung thành nhất của những cái tuyên ngôn hũ nút này tất nhiên là các bạn gái.
Các bạn quên mất hai điều quan trọng:
Thứ nhất, nhà văn nhà thơ là những kẻ có tâm hồn khác người, và nói chung là có cuộc sống không bình thường. Họ nhìn, đánh giá, cảm nhận cuộc sống theo một cách khác chúng ta, và thông thường là cực đoan. Họ không có cuộc sống bình thường chính là vì những suy nghĩ, cảm xúc có phần thái quá, lệch lạc đó. Vì thế trừ phi bạn cũng muốn sống như họ, còn không thì đừng có nghe họ.
Thứ hai, những kẻ hay tuyên truyền cho mấy thứ yêu là hy sinh, yêu là hết mình, yêu là không biết tại sao yêu thì mới là yêu, yêu là không bao giờ nói lời hối tiếc đó là ai? Là đàn ông. Tại sao? Bởi vì những điều đó có lợi cho đàn ông.
Với bản năng truyền giống của mình, đàn ông cần có những người đàn bà ngốc nghếch, dâng hiến, mù quáng… để có thể dễ dàng thực hiện chức năng giống nòi (cái này là do bản năng, không phải cố tình đâu). Những người phụ nữ thông minh, biết cân bằng cảm xúc và lý trí tất nhiên không có lợi cho việc reo rắc gen khắp nơi, vì thế cần ngu hóa họ, đánh vào cảm xúc của họ, làm lạc lối họ. Cách tốt nhất là mang một thứ vô hình, khó xác định là tình yêu ra để làm công cụ.
Những cô gái bị ảnh hưởng bởi sự tuyên truyền một cách hoang tưởng về tình yêu này sẽ lao vào tình yêu (và đàn ông) như một con thiêu thân mù quáng. Không nghĩ, và không dám nghĩ, (sợ bị coi là “không biết yêu”) đến việc tìm hiểu, đánh giá, nhận xét, cân nhắc về cái người mà nhiều khả năng mình sẽ lấy làm chồng, cái người có ảnh hưởng quyết định đến hạnh phúc cả đời mình. Yêu là không thể lý giải được, yêu là không tính toán, yêu là đi theo tiếng gọi trái tim … Ừ tốt thôi, đến lúc bị một thằng chồng vũ phu đánh đập, bị bà mẹ chồng nanh ác chửi bới… thì mang trái tim ra mà đền nhé.
Tóm lại: Yêu là quá trình phát triển cảm xúc, và đặc biệt là sự tìm hiểu, chọn lựa cần thiết đối với người bạn yêu. Lý trí cần cho tình yêu cũng như trái tim vậy. Kẻ nào nói với bạn tình yêu không cần lý trí, ấy là bởi vì kẻ đó chẳng có tí trí óc nào. Còn nếu bạn cũng muốn mình không có trí óc như vậy, thì hãy xem lại nguyên tắc số 1.
Nguyên tắc 3: Tình yêu chẳng giúp được gì.
Tại sao phụ nữ khổ hơn đàn ông? Bởi vì họ ít lý trí hơn. Phụ nữ suy nghĩ bằng trực giác, bằng cảm tính, cảm xúc, mà những cái này thì rất dễ tác động. Có nghĩa là lừa phụ nữ thì dễ hơn là lừa đàn ông. Mà chả cần phải lừa, tự họ lừa họ là đủ rồi.
Điều phụ nữ tin tưởng nhất là gì? Có tình yêu là sẽ vượt qua tất cả? Ồ, thật là buồn cười, thật là ngớ ngẩn. Giống như bọn nghiện vậy, có thuốc là chúng tin rằng có thể tự mình xây dựng được cả thiên đường cho bản thân, nhưng ai cũng biết thiên đường của nghiện thì hết cơn say thuốc là hết sạch, thiên đường của những kẻ coi tình yêu là phép màu cũng sẽ chết sau ngày cưới. Khi dân nghiện say thuốc, họ có cảm giác chúng trở thành siêu nhân có thể bay như chim, khỏe như gấu, vui như tết. Khi phụ nữ yêu họ cũng có cảm giác y như vậy, chính vì thế họ nghĩ rằng chừng nào cái cảm giác say sưa này còn tồn tại, họ có thể vượt qua tất cả, nào là cải tạo đàn ông, nào là khuất phục được mẹ chồng khó tính, nào là gánh vác được họ hàng nhà chồng vân vân…
Kết cục thì sao? Bọn nghiện thân tàn ma dại, kết thúc cuộc đời sau khi nhận ra những gì xảy ra trong cơn say của mình là không có thật. Còn phụ nữ mù quáng cũng thân tàn ma dại sau khi nhận ra rằng cơn mê tình chẳng giúp họ đương đầu tốt hơn với những khó khăn trong cuộc sống gia đình, ngược lại, những khó khăn đó làm họ tỉnh mộng, và rốt cục tình thì chẳng còn, lại đeo thêm mấy cục nợ đời.

[img]http://l.yimg.com/bt/api/res/1.2/E55m.FCcudzptwdGLMpLCA--/YXBwaWQ9eW5ld3M7cT04NTt3PTMxMA--/http://media.zenfs.com/vi_VN/News/webtretho/Laynguoinhuai3_500x300.jpg[/img]

Hãy là “con chim” luôn biết hót. Ảnh: Inmagine

Vì thế, hãy luôn nhớ rằng, tình yêu là con chim nhỏ, xinh xắn, yếu ớt. Nó không giúp bạn vượt qua chông gai thử thách gì đâu, ngược lại, bạn còn cần phải chăm sóc, bảo vệ, o bế nó các kiểu nếu không muốn nó chết. Muốn chăm sóc nó như thế, bạn phải có thời gian, phải có sức khỏe và tâm trạng tốt, mà những thứ đó không có được nếu cuộc sống của bạn quá khó khăn. Tất nhiên đôi khi nó giúp bạn, làm cho cuộc sống của bạn thêm dễ chịu, nhưng phần lớn thời gian thì bạn là người phải giúp nó, chăm nó. Khi bạn không có gánh nặng gia đình, khi người đàn ông của bạn vẫn còn nồng nàn (đang trong giai đoạn chinh phục thử thách mà) thì việc nuôi một con chim nhỏ xinh xắn rất là đơn giản, và nó hót cho bạn vui suốt cả ngày. Nhưng khi bạn đầu bù tóc rối mặc bộ đồ nhàu nát cọ sàn vệ sinh thay cho osin trong nhà chồng, thì cái con chim ấy chẳng những không hót nữa, mà còn sẵn sàng ốm chết lúc nào không biết. Còn chồng bạn, luôn sẵn sàng nuôi một con mới (bản năng thôi, không cố tình đâu).
Thử hình dung có ngày bạn sẽ đối thoại với “con chim” tình yêu như thế này:
- Tình yêu ơi, tao khổ quá, sao mày không giúp tao vượt qua khó khăn?
- Tao có hứa giúp mày vượt qua khó khăn hồi nào đâu? Tự mày nghĩ ra cái công dụng đấy cho tao mà.
- Nhưng nhiều khi tao thấy có mày tao cũng có thêm sức mạnh đấy chứ?
- À, đại khái tao là viên thuốc hạ sốt, mày bệnh quá thì tao có thể giúp mày hạ nhiệt một lúc, nhưng tao không phải là thuốc chữa bệnh. Còn mày thì cho rằng tao là thứ thuốc tiên chữa bá bệnh. Thật mệt tao quá.
>> Đón xem phần tiếp theo
nguồn: http://vn.nang.yahoo...aW9ucw--;_ylv=3





TEXT LINK:
- Nhạc vàng