Đến nội dung

sweetmemory2010

Đăng ký: 19-01-2011
Offline Đăng nhập: 03:49PM, 07-11-2017
***--

Chủ đề của tôi gửi

Chông chênh nhớ

07:42PM, 19-09-2013

Buổi tối đầu tuần. 
Sẽ chẳng có gì khác ngày thường là mấy. 
Cũng mở máy onl, mở mail, vào facebook , lượn lờ vài cái forum quen thuộc ,vài ba câu hỏi thăm bạn bè rồi out.
Nếu như tôi không onl yahoo…
Cũng lâu lắm không mở yahoo, từ cái ngày facebook rầm rộ thì tần số onl yahoo của tôi cũng giảm dần đi, thay vào đó tần số onl facebook tăng vùn vụt.

 

1343045102_62631_306253969452776_1950327

 
Vậy mà mấy hôm nay chẳng muốn sign in facebook, tự nhiên muốn rời xa nó một thời gian, muốn đi tìm niềm vui riêng cho mình trong cuộc sống “thực” chứ không phải là qua những mạng xã hội ảo kia.
Vô thức tôi sign in yahoo, chẳng phải vì lí do gì, chỉ là tự nhiên muốn mở và để sáng nick ,thế thôi. Bất chợt, âm thanh Buzz làm tôi giật mình, có ai đó vừa Buzz tôi. Chợt giật mình, là của Anh, bất ngờ ,đã lâu lắm hơn 1 năm từ cái ngày tôi và Anh 2 người rẽ đi 2 hướng khác nhau.
- Em!
- Uh !
- Em khoẻ chứ? Dạo này em có tâm sự gì ah ? sao đăng toàn status buồn vậy?
- Dạ ,không có gì ! Em ổn!
Vài ba câu hỏi thăm rồi lấy lí do là bận việc rồi out yahoo !
Một cuộc trò chuyện ngắn ngủi…và một tâm trạng nặng trĩu !!
Hoá ra Anh vẫn thường xuyên ghé facebook của tôi !Có lẽ Anh mượn tài khoản của bạn cùng phòng. Hơn 1 năm không onl yahoo chỉ là không muốn sign in chỉ vì muốn quên đi tất cả những gì của Anh. Vậy mà..tôi đã không thể quên Anh…đã cố gắng rất nhiều, đã xoá số điện thoại (thực ra thì sđt anh có bao giờ tôi lưu đâu), xoá nick yahoo, huỷ kết bạn facebook, chặn facebook của Anh..vậy mà hơn 1 năm qua tôi chẳng làm được. Thi thoảng bất chợt bước đi trên phố thấy bóng dáng ai đó giống Anh, có ai đó gọi tên Anh nỗi nhớ Anh lại đong đầy.

 

 
Đã bao lần tôi tự nhủ phải quên Anh, bắt đầu với cuộc sống mới, đi tìm hạnh phúc mới, vậy mà tôi không làm được. Có vài người đến rồi đi bởi Em chẳng thể nào dành tình cảm cho một ai. Phải chăng Em sợ, sợ làm tổn thương người ta và cũng sợ người ta cũng như Anh, bất chợt đến rồi cũng bỏ Em mà đi. Bởi thế mà bây giờ Em vẫn như vậy, vẫn một mình bước đi, một mình đối diện với tất cả. Và có những lúc Em không ổn tí nào như lúc này đây, nhớ Anh, nhớ về những kỷ niệm ngọt ngào của cả hai.
Có những nỗi buồn không gọi thành tên
Có những người tuy xa mà vẫn nhớ
Có những thứ mà mình không thể quên
Nhưng cũng không ai muốn sẽ còn nhớ lại
Có những thứ qua đi có những điều sẽ trở thành mãi mãi
Có những điều trong lòng, có những thứ nói ra
Có những điều chẳng bao giờ phôi pha
Có những thứ nhạt nhoà trong ký ức
Có những thứ tưởng chừng như rất thực
Có những điều lại chỉ thoảng như mơ
Đã có lúc , tôi hối hận, nhưng ít thôi
Có đau và là những nỗi đau kéo dài triền mien
Và có khóc, khóc rất nhiều nhưng mỗi lần khóc lại cố che đậy nó đi
Có cả những đêm không ngủ, nằm im suy nghĩ miên man, nhớ về những ký ức khi bên Anh.

 

 
Là Em đã buông tay Anh trước, bởi thế có buồn, có nhớ, gặm nhấm và khóc một mình hằng đêm thì cũng chỉ mình Em biết, mình Em chịu.
Là Em đã quay lưng đi, là em đã cố giấu nước mắt, nhường Anh cho yêu thương khác hạnh phúc hơn.
Đã có đôi lúc Em thầm oán trách Anh, tại sao khi Em đi Anh đã không giữ Em lại..nhưng rồi có đôi lúc Em tự nhủ mình phải chấp nhận sự thật, bước tiếp con đường mà không có Anh bên cạnh.
Nhưng cũng có lúc vẫn hi vọng, vẫn tha thiết đợi…và vẫn yêu !
Em đã cố tạo cho mình một cái vỏ bọc hoàn hảo, ngày thì vẫn vui vẻ cười nói, nhưng có biết đâu những đêm Em khóc một mình.
Có lẽ sẽ còn những buổi tối như hôm nay, khi ký ức ùa về và nước mắt Em lã chã rơi khi nghĩ về Anh.
Sẽ chẳng biết đến khi nào khi nghĩ về Anh mà Em không khóc, chàng trai ạ ! Nhưng Em vẫn tin là sẽ có ngày đó, không phải bây giờ mà là một ngày không xa.
Sẽ có một người thay Anh chăm sóc Em, Anh nhỉ ? Và cũng sẽ có một cô gái thay Em yêu Anh, thay Em chăm sóc Anh. Hãy yêu cô ấy nhiều Anh nhé ! Em cũng sẽ chờ và yêu chàng trai của Em nhiều hơn thế !
Ps: chông chênh nhớ !!


Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại

11:11PM, 06-05-2013

Trong đời, ai cũng có đôi lần mong cho thời gian quay trở lại. Mà chẳng phải là sự tiếc nuối một khoảnh khắc, một lời nói, một quyết định, hay điều gì còn dang dở, nhiều khi chỉ là niềm thương nhớ chính mình khi ấy, tại thời điểm ấy, khi nụ cười còn vô tư lắm, và ánh nhìn thì vẫn thanh thản veo trong.

 

oi.jpg

Khi người ta đủ lớn, người ta bỗng thấy thủa ấu thơ sao tràn đầy sắc màu rực rỡ thế. Cánh đồng xanh mê mải. Trời mây trắng dịu êm. Chuồn chuồn ớt thắm đỏ. Màu mực trong vở tím ngắt. Mèo vàng sưởi nắng lim dim. Trận mưa rào trên mái tôn xám. Da đen nhẻm chạy dưới trưa hè. Cả một thế giới rạng rỡ, tuyệt vời và trong vắt. Để rồi khi lớn lên, cái thế giới ấy chỉ còn là một miền hoài niệm, mà dù người ta có gắng đi tìm, có ngắm nhìn qua một góc kính nào thì cũng không thể nào tái hiện lại được. Không một sắc trắng nào vi vút như gió lùa qua khe cửa ngày đông, không một sắc tím nào bềnh bồng như bằng lăng ngang trời mùa hạ, không một sắc hồng nào khác lạ như nụ hoa mới biết yêu thuở ban đầu …
 

Khi người ta đủ lớn, người ta bỗng thấy lúc bé đời sao đơn giản thế, mà lại tươi đẹp thế. Sao khi lớn lên, người ta có thể ăn bất kì món đặc sản cầu kỳ nào, mà lại không thấy vui miệng bằng cây kem mút ăn vội trước cổng trường giờ tan học. Người ta có thể mua sắm cho mình bất cứ thứ quần áo hợp mốt nào, mà lại không thấy háo hức bằng lúc khoác lên mình chiếc áo ba mẹ mua cho diện Tết. Người ta có thể đi cùng người yêu trên chiếc xe hơi đắt tiền, mà lại chẳng thấy tim mình xao xuyến như lúc ngồi sau xe đạp của cậu bạn lơ đãng ngày xưa. Thế đấy, người ta có thể đạt được mọi thứ mình muốn, để rồi nhận ra rằng, khi cuộc sống quá dư giả, thì có những giá trị chỉ khi thiếu thốn ta mới có thể cảm nhận được.

Khi người ta đủ lớn, thì cái tôi cũng lớn lên theo. Người ta không còn vui được nữa, bởi chính sự kiêu hãnh và định kiến của mình, của những người xung quanh. Người ta rồi giới hạn mình trong những định mức, để mọi điều là vừa đủ. Để không quá tha thiết, không quá say mê, không quá cuồng si một cái gì. Ước mơ không theo đuổi, yêu thương chẳng tỏ bày. Làm gì cũng suy tính, sẽ ra sao ngày sau. Rồi bằng lòng cho rằng vậy thì sẽ không buồn khổ. Nhưng rồi làm như thế, có chắc rằng đời đã hạnh phúc hơn không ?

Khi người ta đủ lớn, người ta không còn nhìn thấy những sắc màu tuyệt đối. Thay vào đó là sự điều hòa, lẫn lộn. Trong trắng có đen, trong thật có giả, trong gần có xa, trong gặp gỡ có ly biệt, trong nụ cười có âu lo, và trong tình cảm có đắn đo cân nhắc. Người ta cũng biết giữ những khoảng cách, để rồi thi thoảng bỗng thấy mình quá đỗi cô đơn. Cô đơn không phải là những khi một mình không có ai bên cạnh, mà là khi ở giữa cuộc vui thấy mình u uẩn, giữa tiếng cười rộn ràng thấy trong lòng mưa rơi, giữa yêu thương thấy dửng dưng vời vợi. Khi không ai thấu hiểu và chia sẻ. Khi thấy mình không thuộc về một nơi chốn hay một người nào cả. Ai cũng muốn gần nhau đấy, mà sao rồi ai cũng rất lẻ loi?

Khi người ta đủ lớn, người ta bắt đầu mong bé lại. Người ta bắt đầu mong trở về là mình những xa xưa. Khi vui buồn thật lòng với những điều nho nhỏ, khi yêu ghét được vô tư tỏ bày, khi thế giới trong sáng là những ô cửa ngập nắng, những ngày xào xạc gió, những đêm học thi mê mải hay những buổi tụ tập bạn bè thật vui.

Nhưng, ngày hôm qua thì đã qua rồi. Như cái cây đã lớn rồi thì không thể nào non trẻ lại, con người đã lớn thì phải học cách đứng vững vàng trong gió trong mưa. Ai cũng có thể nói với bạn rằng niềm vui và hạnh phúc luôn ở quanh ta, chỉ cần ta biết đón nhận. Nhưng không ai có thể nói với bạn rằng niềm vui đang chờ ngay ở kia, ngay chỗ rẽ đấy. Vì không ai biết chính xác lúc nào niềm vui sẽ đến, và đến từ đâu, từ ai. Thế nên bạn hãy cứ đi đi, giữ cho mình niềm yêu đời thiết tha, bằng lòng với những điều đẹp đẽ, những dấu ấn nhiều khi bé nhỏ nhưng khó phai trong đời, và đừng bận tâm về những bắt đầu hay sau cuối.

Bởi xét cho cùng, đời thay đổi vì chúng ta thay đổi mà thôi.

Khi người ta đủ lớn, người ta nhận ra trong cuộc sống không phải lúc nào mọi thứ cũng rõ ràng. Không phải lúc nào nhìn lên thì trời cũng xanh, mây cũng trắng. Có những lúc trời bạc một màu quên lãng và có những lúc mây mang màu ngũ sắc như cầu vồng sau mưa. Nhưng dù thế nào đi nữa, thì chúng ta vẫn sống dưới vòm trời này, trong cuộc sống đầy những điều không rõ ràng này, chúng ta đã tìm thấy nhau, cùng bước đi.
Và đó mới là điều quan trọng.

Dù không thể bé lại thì xin cứ sống hồn nhiên như trẻ nhỏ, để thấy đời vẫn rất đẹp tươi!
VÀ CŨNG ĐÃ ĐỦ LỚN ĐỂ MONG BÉ LẠI!

 

http://www.nhaccuatu...SEmIVuc6F9.html

 

from : petalia


Đôi khi, Ta sợ những tình cảm lập lờ !

08:28PM, 24-03-2013

Đôi khi, ta sợ những tình cảm lập lờ. Thích thì là thích đấy. Thương thì không hẳn. Yêu lại chưa đến. Thế gian bao la rộng lớn, với từng ấy con người, tìm được người ấy quả là kỳ tích. Nhưng tìm được rồi có được gì đâu, với một tình cảm lập lờ thì đó là điều mãi không tưởng.

 

Đôi khi ta sợ những tình cảm chưa chín. Nhiều mong ngóng đấy, nhưng thỉnh thoảng lại như người dưng, lạnh lùng đến xót xa. Đôi khi sợ băn khoăn nghĩ đến những điều xảy đến trong tương lai, có thể hôm nay thế này nhưng mai đã là thế khác, giữ nhau được bao lâu?

 

Sẽ có hay không một bàn tay, khi nắm lấy rồi thì không dễ dàng từ bỏ? Thứ tình cảm lập lờ nhiều khi mang đến cho ta hy vọng không nguôi, nhưng đôi khi lại thấy mình nức nở giữa những hụt hẫng vô chừng.

 

love.jpg

 

Sẽ có hay không một bờ vai, khi tựa vào rồi cả đời này sẽ cảm thấy an toàn? Tình cảm lập lờ cứ mong manh như thế, mong manh đến nỗi những lúc tưởng chừng như đã thấu hiểu hết nhưng rốt cuộc vẫn chẳng giữ lại được cho mình.

 

Sẽ có hay không một cái ôm chặt thật chặt, để những lúc cô đơn sẽ không thấy mình trống trải? Hay chỉ nhận về những hoang hoải giữa đêm đông? Tình cảm lập lờ bao giờ cũng khiến bản thân mình ngơ ngác, phút chốc thấy gần rồi bỗng chốc thấy xa xôi.

 

Sẽ có hay không những hẹn thề để thấy mình can đảm giữa những bão giông? Tưởng chỉ cần những cái hẹn bất chợt, những nụ cười bất chợt, những giây phút có nhau bất chợt để không cảm thấy buồn, không cảm thấy lạc lõng, nhưng thật ra, rất cần một điều gì chắc chắn, một tình cảm chắc chắn.

 

Sẽ có hay không một người, luôn ở bên để che chở những nhỏ bé, hanh hao?

 

Chúng ta đôi khi cần một mối quan hệ không rõ ràng, không cần gọi tên, nhưng đến một lúc nào đó, tình cảm đạt đến một thời điểm nào đó, một vị trí nào đó, chúng ta lại sợ mối quan hệ mập mờ này. Tình cảm lập lờ luôn khiến cho chúng ta một cảm giác bất an, mong ngóng.

 

Thật ra, chúng ta luôn cần một bàn tay chặt, một cái ôm chật, một lời yêu chặt, một hạnh phúc chặt, không phải là lập lờ, và ta luôn mong, tình cảm ấy mãi đừng là lập lờ…

 

Này thì xí xớn đón Xuân :)

10:45PM, 21-01-2013

Thi thoảng làm ít cái cho nó shock í mà..ace chém nhẹ nhẹ thôi nhé :)

 

6fc40dd507232c1751ad45b77554499d_5276642

 

 

 

d59cdd2c04be346db5d323d0a3631df8_5276644

 

 

 

02a64bfc31c280e734daf63dc6dce3a8_5276647

 

 

80fde1285e0b2fe8179f7d176ff5ab88_5276652
 


Nếu em có người yêu vào mùa đông

09:07PM, 11-01-2013

Nếu em có người yêu vào mùa đông...
em sẽ áp bàn tay đang lạnh tê của em vào má anh và cười lên thích thú....Lúc đó anh sẽ cầm tay em, hà hơi vào đôi bàn tay em, nắm thật chặt và cho vào túi áo anh anh nhé !!

Nếu em có người yêu vào mùa đông...
anh sẽ ôm em thật chặt anh nhé, em đang lạnh lắm đó, ôm chặt vào và ủ ấm cho em anh nhé !!

 

mua_dong_cuoi_cho_mot_cuoc_tinh_0.jpg

Nếu em có người yêu vào mùa đông...
em sẽ mua găng tay cho anh ,cả khẩu trang và khăn quàng nữa anh nhé ! Em chẳng sợ như người ta bảo tặng khăn cho ny sẽ sớm chia tay đâu, bởi vì em sợ anh lạnh..Thật đấy !
và những khi trời lạnh thật lạnh, anh sẽ cùng em lượn lờ ngoài đường buổi tối anh nhé ! Những lúc đó anh sẽ bắt em ôm anh và cho tay vào túi áo của anh anh nhé !
Chúng mình cùng vào quán chè, lượn lờ quán kem anh nhé ! Em thích ăn chè cho thật nhiều đá vào mùa đông, em thích ăn kem vào mùa đông. Thú vị lắm ! Thử đi rồi anh sẽ thấy chúng thật sự hay ho đấy ! Vừa ăn vừa xuýt xoa nó mới thích anh ạ !
Rồi ghé một quán cafe nào đó, em sẽ gọi Trà Gừng cho cả hai...em sẽ xoa xoa ly trà nóng rồi lại áp tay vào má anh ,anh nhé ! Ấm lắm đó ! ^_^

Nếu em có người yêu vào mùa đông...
em muốn được cùng anh ra biển..cùng cầm tay anh và cùng anh dạo trên bãi cát dài..Nếu em mỏi chân, hãy cõng em anh nhé ! Dựa vào vai anh em thấy bình yên lắm đó !!
mình sẽ cùng nhau ngồi ngắm biển anh nhé ! Lúc đó anh cho em mượn vai của anh anh nhé !Và anh sẽ hát cho em nghe anh nhé !
Nếu em yêu anh vào mùa đông sẽ còn nhiều điều thú vị lắm đó, yêu em đi em sẽ nói cho anh nghe ^_^ !!

 



TEXT LINK:
- Nhạc vàng