<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
	<title>Nhật ký - Tâm Sự</title>
	<description></description>
	<link>http://forum.hatinhonline.com</link>
	<pubDate>Sun, 13 May 2012 03:49:50 +0000</pubDate>
	<ttl>0</ttl>
	<item>
		<title>Tình yêu đầu tiên của tớ</title>
		<link>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/52251-tinh-yeu-d%e1%ba%a7u-tien-c%e1%bb%a7a-t%e1%bb%9b/</link>
		<description><![CDATA[Tớ muốn giữ trong mình những khoảnh khắc đầu tiên trái tim tớ biết rung động, xao xuyến. Giữ lại trong mình một phát hiện quý giá về bản thân: trái tim tớ không hề đóng băng như tớ những tưởng.<br />
Khi chúng mình còn là bạn: Tớ đã có những quãng thời gian thật đẹp. Cậu chở tớ vòng quanh bờ hồ vào một tối lạnh đầu năm. Chúng mình chỉ trỏ hết cửa hiệu bên này, quán xá bên nọ. Cậu đi thật chậm, tớ ngồi sau và quay phim, chụp ảnh phố phường, ánh sáng rực rỡ của đèn, cảu biển hiệu, áp phích,… ngạc nhiên và thú vị vô cùng như thể từ bé đến giờ, đây là lần đầu tiên chúng mình đi chơi bờ hồ vậy.<br />
<br />
Chúng mình chở nhau đi ăn ngô nướng, đi uống cà phê, trà đá, rồi kể cho nhau nghe những câu chuyện vu vơ chẳng rõ đầu đuôi, có khi là tranh nhau kể lể, thở than đủ điều.<br />
<br />
Cậu mắng tớ, cười tớ mỗi khi tớ phụng phịu vì bị mất đồ, bị mẹ mắng: “Sướng nhé, cho chừa cái tật lơ đãng cẩu thả đi!”, “Eo ơi, xấu hổ, lớn tướng mà còn bị la, chắc ăn vụng trong bếp bị mẹ bắt quả tang chứ gì!”… mà sự thực có phải tớ cẩu thả hay ăn vụng trong bếp đâu.<br />
<br />
Biết tớ sợ côn trùng, cậu cứ mặc nhiên trêu tớ, trêu nhiều đến nỗi tớ gần như phát khóc. Rồi cậu lại dỗ dành, lại năn nỉ ỉ ôi, chọc tớ đến nỗi tớ phải phỉ cười mới thôi.  Hình như… cậu… đã trở thành… một phần… trong tim tớ.<br />
<br />
Tớ lo lắng, mất ngủ cả đêm khi nghe tin là cậu đang bị ốm. Không biết cậu có ăn uống đầy đủ không, cậu có uống thuốc đúng giờ không. Mỗi khi phải đối diện với những khó khăn tưởng chừng như không bao giờ có thể vượt qua nổi, hình bóng cậu với nụ cười tươi và cái nháy mắt tinh nghịch lại hiện lên trong tâm trí tớ như muốn nhắn nhủ tớ: “Cố lên nào cô bạn.” thế là tớ lại dặn mình phải mạnh mẽ, phải đứng dậy tiếp tục chiến đấu.<br />
<br />
Là khi cậu trễ hẹn tận hơn nửa tiếng đồng hồ, thế mà tớ vẫn đủ kiên nhẫn để chờ cậu, trong khi đối với những người bạn khác, chậm 5 phút thôi, tớ đã thấy rất khó chịu rồi. Có những khi, nhớ về những kỷ niệm của chúng mình, lòng tớ lại reo vui. Thật hạnh phúc. Và sự thật là… tớ đã yêu cậu, từ lúc nào không hay.<br />
<br />
<p class='bbc_center'><span rel='lightbox'><img src='http://hinh.trochoivui.com/upload/hinh2/hinh6.jpg' alt='H&#236;nh &#273;&#227; &#273;&#259;ng' class='bbc_img' /></span></p>
<br />
Vậy mà…<br />
<br />
Cậu vẫn vui vẻ, vẫn cười đùa, vì cậu vẫn không hay biết tình cảm trong tớ dành cho cậu đã đổi khác. Cậu lúc nào cũng nói về cô bạn thân của tớ một cách say sưa, đó là người cậu thầm yêu. Mặc dù trước mặt cậu, tớ luôn ủng hộ, khích lệ cậu cố lên để chiếm được trái tim của cô ấy. Nhưng cậu có biết, tớ ghen tị với cô ấy lắm không...<br />
<br />
Thế nhưng…<br />
<br />
Tớ vẫn muốn được nghe những câu mắng đùa của cậu: cái đồ con nít, cậu đúng là hâm,… Tớ muốn những buổi tối đẹp trời, chúng mình rủ nhau lang thang trên những hè phố, tạt vào hàng quán nào đó, tâm sự, trêu đùa nhau, mắng mỏ, cốc đầu nhau như hồi chúng mình còn là bạn.<br />
<br />
Vì…<br />
<br />
Tớ không muốn khi nói ra điều đó, cậu, cô bạn thân của tớ và tớ nữa, cả ba chúng ta phải khó xử. Tớ không muốn chúng mình nhìn nhau bằng ánh mắt ngượng nghịu, nói với nhau một cách e dè, chứ không thoải mái, vô tư như trước. Tớ muốn giữ trong mình những khoảnh khắc đầu tiên trái tim tớ biết rung động, xao xuyến. Giữ lại trong mình một phát hiện quý giá về bản thân: trái tim tớ không hề đóng băng như tớ những tưởng.<br />
<br />
Đâu nhất thiết tình cảm của ta và người ta thương phải là yêu. Nó có thể là bất cứ thứ gì: tình yêu, tình bạn, anh chị em kết nghĩa,... chỉ cần ta thấy hạnh phúc, vui vẻ khi ở bên người đó là được.]]></description>
		<pubDate>Sun, 13 May 2012 03:49:50 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/52251-tinh-yeu-d%e1%ba%a7u-tien-c%e1%bb%a7a-t%e1%bb%9b/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Gửi người con gái tôi yêu (mọi người ai có người yêu thì hãy viết gửi tặng nhé!)</title>
		<link>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/52226-g%e1%bb%adi-ng%c6%b0%e1%bb%9di-con-gai-toi-yeu-m%e1%bb%8di-ng%c6%b0%e1%bb%9di-ai-co-ng%c6%b0%e1%bb%9di-yeu-thi-hay-vi%e1%ba%bft-g%e1%bb%adi-t%e1%ba%b7ng-nhe/</link>
		<description><![CDATA[<span style='font-family: comic sans ms,cursive'><span style='font-size: 18px;'><span style='color: #0000ff'><strong class='bbc'>Gửi người con gái tôi yêu!</strong></span></span></span><br />
<br />
<span style='color: #0000ff'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>Em...!Anh một mình ngồi buồn trong căn phòng bé nhỏ ngắm những hạt mưa của cơn mưa chiều cuối hạ. Những giọt mưa đã khiến tâm hồn anh tái tê, trái tim anh siết chặt và nỗi ưu tư lại vây kín trong anh. Chính lúc này đây nỗi nhớ về em lại da diết trong anh, anh ước giờ này có em ở bên để anh lại có được những nụ cười bình yên, anh nhớ cái nhí nhảnh của em, những lúc em cười...Những giọt mưa kia như đánh thức anh sau một cơn mê dài mà anh đã mơ mãi. Bốn năm trôi qua, một khoảng thời gian cũng không phải là quá dài nhưng cũng không phải là ngắn để anh khẳng định tình yêu anh dành cho em. Anh biết bên em có biết bao người yêu em, mến em và em cũng thế nhưng em ạ dẫu là vậy dẫu là như thế nhưng chưa khi nào anh tự ti và gục ngã, anh luôn tin vào tình yêu của mình. Người ta nói sau cơn mưa trời lại sáng, đó là quy luật phải không em? Còn cái tình yêu, nỗi buồn của anh liệu có giống như những hạt mưa kia không? liệu có giống như những hạt mưa mang những phép màu của sắc nắng không em? Anh tự hỏi mình về những điều đó và anh không có câu trả lời. Em! khi những giọt nước mắt, những nỗi khát khao, những nỗi buồn vô bờ đó là lúc mà anh rất nhớ em, đó là lúc mà anh phải cố cười vì không muốn khóc. Anh là thế, nhiều người họ nói anh là người mạnh mẽ, can đảm nhưng anh thấy mình thật yếu đuối. Anh không đủ can đảm để nói cho em những điều này, anh không đủ can đảm ngồi gần em hay nắm tay em. Em...! Hãy cứ để anh được như vậy nhé dù em hờ hững nhưng đừng bắt anh phải quên em em nhé. Một người hỏi anh:"anh yêu cô ấy trong bao lâu?" anh trả lời anh yêu em trong 4 ngày: Xuân, Hạ, Thu, Đông. Họ bảo nhiều quá vậy anh sẽ yêu em trong 3 ngày: Sáng, trưa và tối. Họ vẫn bảo nhiều vậy anh sẽ yêu em trong 2 ngày: hôm nay và ngày mai. ọ vẫn bảo hơi nhiều em ạ. Vậy anh sẽ yêu em trong một ngày duy nhất thôi, em biết đó là ngày gì không? Đó là ngày mà anh còn sống trên đời này. Hãy tin vào tình yêu của anh em nhé. Ở phương xa ấy em hãy cố gắng giữ gìn sức khỏe và cố gắng học tập tốt em nhé. Hãy là em em nhé. Anh yêu em. I love you</span></span><br />
<span rel='lightbox'><img src='http://files.myopera.com/lenho/blog/love-you.jpg' alt='H&#236;nh &#273;&#227; &#273;&#259;ng' class='bbc_img' /></span><br />
<br />
<span style='font-family: comic sans ms,cursive'><span style='color: #ff0000'>Tình yêu đầu mang những nỗi ưu tư</span></span><br />
<span style='font-family: comic sans ms,cursive'><span style='color: #ff0000'>Thoáng giật mình trong mưa mù chiều hạ</span></span><br />
<span style='font-family: comic sans ms,cursive'><span style='color: #ff0000'>Cơn mưa qua mang nỗi buồn ngập lối</span></span><br />
<span style='font-family: comic sans ms,cursive'><span style='color: #ff0000'>Anh bước vội vàng tìm kiếm nắng tinh khôi</span></span><br />
<span style='font-family: comic sans ms,cursive'><span style='color: #ff0000'>Mong một ngày em sẽ là của anh</span></span><br />
<span style='font-family: comic sans ms,cursive'><span style='color: #ff0000'>Hai trái tim yêu ta ghép đôi thành một</span></span><br />
<span style='font-family: comic sans ms,cursive'><span style='color: #ff0000'>Cho cơn mưa kia chẳng buồn hiu hút</span></span><br />
<span style='font-family: comic sans ms,cursive'><span style='color: #ff0000'>Để sắc cầu vòng hiện bóng sau mưa ...</span></span>]]></description>
		<pubDate>Wed, 09 May 2012 17:10:52 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/52226-g%e1%bb%adi-ng%c6%b0%e1%bb%9di-con-gai-toi-yeu-m%e1%bb%8di-ng%c6%b0%e1%bb%9di-ai-co-ng%c6%b0%e1%bb%9di-yeu-thi-hay-vi%e1%ba%bft-g%e1%bb%adi-t%e1%ba%b7ng-nhe/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Em không còn khóc nữa đâu anh</title>
		<link>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/52225-em-khong-con-khoc-n%e1%bb%afa-dau-anh/</link>
		<description><![CDATA[<strong class='bbc'>	<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'><span style='color: #333333'>Có một thời gian dài em nhốt mình trong hoài niệm, khóc cạn nước mắt khi cuộc tình chúng mình đứt gánh. Nhưng giờ em đã không còn khóc nữa... Em đã mạnh mẽ hơn ngày xưa, bởi em biết cuối con đường kia sẽ chẳng còn anh.</span></span></span></strong><br />
<br />
<span style='color: #333333'><br />
<br />
<br />
<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'>Em không còn khóc... khi đi một mình trên con phố quen mà ngày xưa em và anh thường nắm tay nhau dạo bước. Những con đường, những hàng cây, những ghế đá công viên vẫn còn đấy... và chỉ có mình em lang thang...</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'>Em không còn khóc... khi có một ai đó bất chợt nhắc đến tên anh, em sẽ quay đi giấu một ánh nhìn khắc khoải...</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'>Em không còn khóc... khi lật giở lại từng trang Nhật kí viết về anh. Những trang giấy vẫn xanh màu mực với những lời yêu thương cháy bỏng.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'>Em không còn khóc... khi bất chợt nhìn thấy anh đi với một người con gái khác. Em sẽ nghĩ đó là một người con gái hiểu anh, yêu anh hơn em (như anh từng nói).</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'>Em không còn khóc... khi nhìn một cánh chim cô đơn trên bầu trời hay một cánh diều đơn chiếc, lẻ loi. Em bất giác thấy mình giá như cũng có thể bay...</span></span><br />
<br />
<p class='bbc_center'><span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'><span rel='lightbox'><img src='http://k14.vcmedia.vn/dAhYC3ex35789yvGPCSywGxl0bP6F/Image/2012/Teenstory/120402goctraitim72_4a554.jpg' alt='H&#236;nh &#273;&#227; &#273;&#259;ng' class='bbc_img' /></span></span></span><br />
 </p>
<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'>Em không còn khóc... khi một mình lướt qua bóng tối. Em sẽ bước thật nhanh và hát thật to để xua đi cảm giác sợ hãi...</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'>Em không còn khóc... khi nhận tin nhắn hỏi thăm của anh. Em sẽ nghĩ thế cũng tốt, tình yêu có thể  trở về thành tình bạn cũng đã là may mắn với cả hai</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'>Em không còn khóc... khi nghe anh báo tin anh nói anh đã có tình yêu mới và em mừng cho anh. </span></span><br />
<br />
<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'>Em không còn khóc... khi chúng mình vô tình chạm mặt nhau... Em sẽ cười thật tươi cho dù trái tim em đau nhói</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'>Em đã từng là cô gái yếu đuối, khi ở bên anh không biết bao nhiêu lần em đã khóc khi gặp bất kì một rắc rối nào, một vấn đề gì bế tắc hay một điều gì đó cảm động... Những lúc ấy anh là người chở che, dỗ dành và an ủi em... em đã từng thấy mình là cô gái hạnh phúc nhất thế gian.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'>Em đã nghĩ, giá như thời gian có thể quay ngược lại thì em sẽ không khóc nhiều đến thế. Em sẽ không là một cô bé yếu đuối, mong manh... trước mặt anh. Em ước giá như mình mạnh mẽ...</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'>Tất cả giờ cũng đã qua đi, em trân trọng kỉ niệm về anh cũng như anh vẫn luôn trân trọng, xem em là một người bạn. Em đã mạnh mẽ hơn sau những giông bão tình cảm đi qua, em thấy mình trưởng thành hơn, thấy mình có nghị lực hơn và hơn  hết em đã có thể bình yên khi gặp lại anh. </span></span></span><br />
<br />
<p class='bbc_right'><span style='color: #0000ff'><span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'>from : kênh14.vn</span></span></span></p>]]></description>
		<pubDate>Wed, 09 May 2012 12:32:36 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/52225-em-khong-con-khoc-n%e1%bb%afa-dau-anh/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Lặng!</title>
		<link>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/52218-l%e1%ba%b7ng/</link>
		<description><![CDATA[<strong class='bbc'>	<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'>Lặng như khoảng trống trong quả bóng, có thể làm cho quả bóng căng tròn và làm bay lên những cảm xúc trong em. Cũng có khi, nó là 1 nốt Lặng giữa bản nhạc không lời để người nghệ sĩ có thể cảm nhận được sự lắng nghe của các thính giả đang thả hồn mình theo những giai điệu ấy. Nhưng khỏang Lặng cũng thật lạ, khi chợt đến khiến ta ngỡ ngàng. Nhưng có khi, nó đem đến cho ta 1 nốt trầm xao xuyến.</span></span></strong><br />
<span style='color: #333333'><span style='font-size: 14px;'><br />
<span style='font-family: Georgia, Times,'><br />
<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'>Lặng rất gần với sự cô đơn, với trống vắng. Nhưng 1 nốt Lặng giữa ngổn ngang những cảm xúc lại khiến tâm hồn ta dịu lại.</span></span></span><span style='font-family: Georgia, Times,'><br />
<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'>Đôi khi em vẫn sợ sự đánh đồng giữa Lặng và Trống nên cố níu kéo cái ồn ào 1 cách vô thức, vì sợ đánh tuột mất niềm tin.</span></span></span><span style='font-family: Georgia, Times,'><br />
<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'><a href='http://petitescargot.deviantart.com/art/Quiet-Moment-111428682' class='bbc_url' title='Li&#234;n k&#7871;t ngo&#224;i' rel='nofollow external'><img src='http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2011/02/quiet-moment.jpg' alt='H&#236;nh &#273;&#227; &#273;&#259;ng' class='bbc_img' /></a></span></span></span><span style='font-family: Georgia, Times,'><br />
<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'>Sự trống vắng như 1 cái hang sâu thăm thẳm, khiến cho người ta vừa rụt rè, lưỡng lự như muốn bước vào; vừa chần chừ sợ hãi. Đôi khi em vẫn rất sợ phía sau những nốt Lặng là vực sâu thăm thẳm. Vì em, 1 tâm hồn chắp vá giữa lãng mạn, dịu êm và rất đời thường. Em phẳng lặng dưới con mắt nhiều người nhưng trong lòng lại cuồn cuộn sóng, vẫn muốn về 1 chốn Lặng bình yên để cất đi những chật chội đời thường, khép mình thư thả. Chẳng suy tư!</span></span></span><span style='font-family: Georgia, Times,'><br />
<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'>Lặng là lúc nhìn lại những gì đã qua và cái gì đang chờ em phía trước.</span></span></span><span style='font-family: Georgia, Times,'><br />
<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'>Lặng là lúc em nhớ lại những gì đã có, đã may mắn có, những nụ cười của kỉ niệm, của niềm vui hạnh phúc.</span></span></span><span style='font-family: Georgia, Times,'><br />
<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'>Lặng là khi em nhớ lại những nỗi đau đã qua, quặn lòng khi nhớ lại cảm xúc đau.</span></span></span><span style='font-family: Georgia, Times,'><br />
<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'>Lặng là khi em lặng thinh, thầm ao ước … , là khi giúp em nhận ra nhiều điều mà chỉ lúc này đây em mới thấy.</span></span></span><span style='font-family: Georgia, Times,'><br />
<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'>Bởi vậy, em thích gọi Lặng là 1 trạng thái biểu hiện của bình yên hay ít ra nó là bề ngòai của khúc nghỉ, của sự bình yên</span></span></span><span style='font-family: Georgia, Times,'><br />
<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'>Nhưng … em không muốn cả đời mình là 1 nốt Lặng!</span></span></span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: times new roman,times,serif'><span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'><span style='color: #0000ff'>(sưu tầm )</span></em></span></span>]]></description>
		<pubDate>Tue, 08 May 2012 13:35:52 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/52218-l%e1%ba%b7ng/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Con đường anh đi....</title>
		<link>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/52170-con-d%c6%b0%e1%bb%9dng-anh-di/</link>
		<description><![CDATA[<span style='color: #333333'>Đã lâu lắm rồi, hôm nay mình mới ngồi quây quần guitar bụi với tụi bạn. cũng thật may mắn, tâm trạng đang rối bời thì những đứa bạn lại tới. ngồi bên bờ hồ Goog, những làn gió nhẹ mang theo hơi ẩm của nước phà vào người, xua tan đi cái không khí ngột ngạt đọng lại từ cái nắng đầu mùa ban ngày oi ả. </span><br />
<span style='color: #333333'>6 đứa bạn, mỗi đứa một nghề làm cùng tp nhưng cũng hiếm khi gặp nhau quây quần. hồ Gong chỉ có nước</span><span style='color: #333333'> mía, nước dừa, trái cây.. nhưng hồ Goong lại có sự khoáng đãng về không gian. bởi vậy mà hè đến hồ Gong thật đông khách. chung quanh là những cặp tình nhân đang ngồi trò chuyện to nhỏ.. xa xa giữa lòng hồ là những con vịt máy đang nhẹ nhành trôi theo nhịp đạp của chủ thủy thủ <img src='http://forum.hatinhonline.com/public/style_emoticons/default/10.gif' class='bbc_emoticon' alt=':P' />. mình còn nhớ tháng 7 năm ngoái, cũng thời tiết nắng bức chẳng kém hôm nay, cầm tập hồ sơ đi xin việc, phỏng vấn qua 3 vòng rồi, nhẹ nhõm, ghé vào quán nước bên bờ hồ ngồi đợi trời ngả nắng về chiều, và mơ hồ nghĩ ngợi về vòng phỏng vấn cuối cùng sắp tới, nghĩ về tương lai, và cả quá khứ.<br />
Hồ Gong như là mảnh đất gắn bó đầu tiên mình ghi nhớ khi xác định sẽ lập nghiệp ở nơi mà người ta gọi là " địa linh nhân kiệt" này. hớn hở, cái cảm giác của một sinh viên ra trường đc làm công việc mà mình yêu thích. thật khác biệt.<br />
quay lại với buổi tối hôm nay. ngồi nói đủ thứ chuyện trên đời, nào là đứa này sắp được đi học, đứa kia sắp lập gia đình... mỗi một cái là đứa nào cũng phải chơi một bản guitar và hát. ai cũng chọn cho mình những bài vui nhộn, vừa hát vừa cười thoải mái. rồi đến lượt mình. tụi nó hỏi: “sao bữa nay thấy tâm trạng thế, chơi guitar mà cứ chọn những bài buồn quá. ảnh hưởng đến anh em mày!” nửa thật nửa đùa câu nói của đứa bạn cũng khiến tụi nó để ý hơn đến mình. Hỏi nhiều lắm, đáp cũng nhiều lắm, ấy thế mà có đúng trọng tâm gì đâu. Nhưng chắc tụi nó biết, tụi nó thừa biết mà. Chỉ có chuyện tình cảm mới khiến mình trở nên thế này, khó khăn trong cuộc sống, có gì mà mình chưa trải..!. Chúng nó thừa biết. Nhưng giấu thì vẫn giấu thôi đó là bản năng rồi. Con người đôi khi thật khó hiểu mặc dù biết người khác đã thừa biết bản chất rồi, nhưng vẫn lắc đầu chối...<br />
“Người ơi, anh hát riêng bài ca<br />
Tặng em, cô gái anh thầm yêu<br />
Lúc em cười – mùa xuân trong anh<br />
Lúc em buồn – mùa đông vây quanh...”<br />
Bài hát cất lên mà tụi nó im lặng. Các cậu à! tớ biết là các cậu im lặng không phải là tớ có khả năng như một nghệ sỹ chuyên nghiệp, mà các cậu im lặng bởi hình như tớ đang sống trong chính lời của bài hát. <br />
Buồn quá, tác giả bài này là ai mình chả biết, nhưng mình thầm cảm ơn tác giả. Đã biết xếp lời để mình có thể thả trôi tâm trạng cùng cây đàn guitar.<br />
Bài thứ 2 thì 2 đứa con gái sụt sùi thật, tụi nó sụt sùi cũng chẳng phải tại mình có khả năng của một nghệ sỹ chuyên nghiệp, tụi nó sụt sùi bởi tụi nó nhớ cái ngày chia tay bạn bè<br />
“ Ngày chia tay đã đến bạn ơi<br />
Mới đây thôi ta còn có nhau<br />
Ngày chia ta đã đến bạn ơi<br />
Mới hôm qua ta còn có nhau<br />
Tay trong tay, vai sát vai....”<br />
<br />
Rồi cuộc vui cũng tàn, mình chia tay bạn bè, tạm biệt hồ Goong để lại về với thực tại cuộc sống.<br />
Nhỏ bạn còn nói: “giá như tụi mình được ngồi tới sáng mai mà không phải đi làm nhỉ!”<br />
ừ! Tớ cũng muốn thế, mà chắc hẳn tụi nó ai cũng muốn thế.<br />
Nhưng cuộc vui nào rồi cũng có ngày kết thúc, ta lại trở lại với guồng quay của cuộc sống, với công việc và những dự định, những lo toan...<br />
Lại trở về với căn phòng nhỏ, trở về với thực tại, với nỗi nhớ nhung một người xa cách...<br />
Dạo này mình có những thói quen lạ, làm việc chỉ mong cho chóng xong để mở Facebooj, mình không nghiện Facebook như giới trẻ vẫn thường nói, mình mở Facebook chỉ để mong được nói chuyện với một người... những cuộc chuyện trò không đầu, không cuối, nói đủ thứ trên đời, nhưng sao mà yêu thế, ngồi trước máy tình cười tủm tỉm như trẻ con. Có hôm về quê, mẹ thấy thế cũng thắc mắc, làm mình chả biết trả lời thế nào cả...<br />
Hai hôm nay, thói quen đó cũng vẫn thế, và có thể mãnh liệt hơn nữa, nhưng có một sự khác biệt là dường như những cuộc nc ít dần, thưa dần, mình cũng cảm nhận được cái gì đó như một bức tường vô hình đang được xây lên!!<br />
Em à. Anh có một người bạn nói thích được đọc văn củ chuối do anh viết ( bởi a có một kho văn củ chuối tích trữ từ thời cấp 3 tới nay), nhưng đây là lần đầu tiên a post lên tâm trạng của mình. Như em vẫn nói. Em muốn được chia sẻ những suy nghĩ của em cho anh, nhưng bên cạnh đó, em cũng muốn đăng stt trên Facebook, dường như đó là một thói quen. Và anh cũng thế, anh không dc nói chuyện với em. Thì anh sẽ đăng stt, mặc dù có thể thời gian tới anh sẽ ít vào, thậm chí có thể ko vào Facebook nữa. <br />
Vì vào đây cũng có gặp được em đâu – cái động lực chính của anh khi vào Facebook..<br />
Thôi, ngồi kể lan man, làm a lại buồn thêm.<br />
Đêm nay mình cảm ơn các bạn, những người bạn thân đồng hành với mình từ nhỏ, công việc thường ngày đã lấy đi hết sự lãng mạn, chỉ con lại là nguyên tắc khô khan. Mỗi một lần được gặp cac bạn mình như cây được tưới mát sau nhiều ngày chịu nắng.<br />
Và em, công chúa của anh. Anh đã từng mong anh và em như gió với cánh diều. Ấy thế mà anh vẫn là gió, nhưng em lại là lá cây. Khi gió tới lá cây rung rinh, nhưng gió lại không đủ sức cuốn lá cây theo gió, gió đi rồi lá cây lại bình yên...<br />
I ♥ U</span>]]></description>
		<pubDate>Thu, 03 May 2012 18:50:03 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/52170-con-d%c6%b0%e1%bb%9dng-anh-di/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Tớ Thích Cậu Đủ Để .......</title>
		<link>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/52134-t%e1%bb%9b-thich-c%e1%ba%adu-d%e1%bb%a7-d%e1%bb%83/</link>
		<description><![CDATA[<span style='color: #333333'><p class='bbc_left'><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: georgia,serif'>tớ thích cậu đủ để…</span></span></p></span><br />
<span style='color: #333333'><p class='bbc_left'>( <span style='font-size: 14px;'><span style='font-family: courier new,courier,monospace'><a href='https://www.facebook.com/langnghetiengnoitutraitim' class='bbc_url' title='Li&#234;n k&#7871;t ngo&#224;i' rel='nofollow external'><span style='color: #ff0000'>ღ lắng nghe tiếng nói từ trái tim ღ</span></a></span></span> )<br />
<br />
<span style='font-family: comic sans ms,cursive'><span style='color: #ee82ee'>mỗi sớm mai, thay vì tắt đồng hồ để "nướng" thêm một chút nữa như ngày thường, tớ lại dậy sớm hơn để chuẩn bị một tin nhắn thật dễ thương gửi đến cậu buổi sáng tốt lành. một ngày của tớ bắt đầu bằng niềm vui của cậu.<br />
<br />
tớ thích cậu đủ để…<br />
<br />
trời mưa to, tớ lại giấu áo mưa vào cặp, đứng với cậu đến khi mưa tạnh, vì tớ không muốn cậu đứng một mình dưới trời lạnh như thế trong khi tớ đang ấm áp ở nhà. tay tớ lạnh buốt nhưng tớ vẫn chìa ra để những giọt mưa từ từ len qua kẽ tay, mặt tớ lấm tấm nước mưa ánh lên bởi nụ cười tỏa nắng, một hôm tớ thấy mưa thật đẹp.<br />
<br />
tớ thích cậu đủ để…<br />
<br />
từng tin nhắn của cậu, tớ luôn lưu lại như những kỷ niệm đẹp, dù đó chỉ là những câu chuyện phiếm không đầu không đuôi. cho dù, một ngày nọ, điện thoại của tớ không thể chứa thêm tin nhắn nào nữa, thì tin nhắn của cậu vẫn còn, vì tớ biết, tớ sẽ đọc lại chúng nhiều lần khi nào tớ nhớ đến cậu.<br />
<br />
tớ thích cậu đủ để…<br />
<br />
dù ngày mai, tớ có bài kiểm tra trên lớp, nhưng tớ vẫn tranh thủ thời gian vào thư viện tìm giúp cậu tài liệu cho bài báo cáo… mặc dù sau đó tớ phải thức học bài đến tận khuya nhưng tớ lại có được cảm giác yên tâm vì cậu đã làm xong bài.<br />
<br />
tớ thích cậu đủ để…<br />
<br />
tớ có thể gác lại mọi chuyện đang làm để trả lời tin nhắn của cậu, vì tớ biết, lúc cần thiết, cảm giác chờ đợi ai đó trả lời một tin nhắn thật khó chịu.<br />
<br />
tớ thích cậu đủ để…<br />
<br />
đôi lúc tớ giả vờ rất giỏi, tớ đã ngồi hằng giờ để nghe cậu kể về một bộ phim mà tớ xem rồi, hay một câu chuyện mà tớ đọc đến gần thuộc và để trầm trồ khen cậu. vì tớ biết cậu luôn muốn làm tớ vui, cậu muốn thấy nụ cười của tớ và được chia sẻ những suy nghĩ của cậu cùng tớ.<br />
<br />
tớ thích cậu đủ để…<br />
<br />
tớ không thể chợp mắt vào đêm sinh nhật của mình, vì tớ biết, khi qua 12 giờ, điện thoại của tớ lại reo lên và tớ lại nhận được lời chúc của cậu cho một tuổi mới. đơn giản thôi, ngắn gọn thôi, nhưng đó chính là món quà ý nghĩa nhất tớ mong nhận được.<br />
<br />
tớ thích cậu đủ để…<br />
<br />
tớ không còn sợ khi phải đối mặt với khó khăn, đó chỉ là những thử thách cần vượt qua để tớ nâng niu hơn, quý trọng hơn những gì đang có. “cuộc sống luôn dành cho những người có niềm tin một kết quả sau cùng tốt đẹp!” - cậu đã từng nói với tớ như thế mà. để rồi tớ nhận ra nhiều điều, tớ không còn mong chờ sự hoàn hảo, tớ mong sự vừa đủ, một chút sự pha trộn của đắng, cay, mặn, ngọt... (dù sao thì tớ cũng thích ngọt hơn).<br />
<br />
tớ thích cậu đủ để…<br />
<br />
những ngày không có cậu ở bên, tớ bỗng dưng tự lập hơn, cố gắng hơn trong mọi việc, vì tớ biết cậu lo cho tớ nhiều và tớ muốn cậu tin tưởng ở nghị lực của tớ, để tớ nhận được ánh mắt tự hào của cậu dành cho tớ. đó là khoảnh khắc tớ cảm thấy hạnh phúc nhất.<br />
<br />
tớ thích cậu đủ để…<br />
<br />
dạo này tớ thích nghĩ nhiều và nói nhiều về tương lai, về những ước mơ của tớ. tớ không mong đợi mọi thứ sẽ hoàn toàn như ý tớ nhưng tớ sẽ cố gắng hết sức vì tớ biết tớ đang đi trên một con đường sáng, tớ đã có một nền tảng vững chắc mà ba mẹ và thầy cô đã vun đắp cho tớ bao năm qua, tớ có niềm tin và hơn nữa tớ đã và đang có cậu làm bạn đồng hành.<br />
<br />
tớ thích cậu đủ để…<br />
<br />
một ngày của tớ kết thúc bằng nụ cười của cậu đưa tớ vào giấc mơ yên bình.<br />
<br />
tớ thích cậu một chút, một chút thôi nhưng đủ để cậu chiếm một phần lớn trong trái tim tớ!</span></span></p></span>]]></description>
		<pubDate>Fri, 27 Apr 2012 14:39:40 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/52134-t%e1%bb%9b-thich-c%e1%ba%adu-d%e1%bb%a7-d%e1%bb%83/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Viết cho Em 4</title>
		<link>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/52115-vi%e1%ba%bft-cho-em-4/</link>
		<description><![CDATA[ngày 24 tháng 4 năm 2012<br />
em!<br />
khi tôi viết những dòng này cho em thì em đã ở một nơi xa lắm. hẳn ở trên cao em đang hướng về cõi trần, đang nhìn vào cơ thể em, nhìn về những người than đang gào khóc gọi tên em trong tuyệt vọng. em nhìn xuống khi em đã là một linh hồn, cha mẹ em nhìn em là người than máu mủ, vợ em nhìn em là người yêu quý nhất, còn tôi nhìn em trong tư cách người ngoài, nhìn em để viết lên sứ điệp.<br />
em người cùng xã với tôi và nhỏ hơn tôi hai tuổi. tôi không biết nhiều về em ngoài mấy lần gặp gỡ. em còn trẻ, khỏe, và em cho tôi cảm giác em hiểu đời.<br />
em cho tôi cảm giác em hiểu đời sớm nhưng em cũng làm cho tôi thấy không an tâm. dù chỉ là một vài lần gặp gỡ nhưng  tôi vẫn kịp thấy trong ánh mắt em một sự bất cần. em ơi! hiểu đời sớm mà bất cần đời thì sao em sống được với đời?<br />
ngày tôi biết tin em mất là ngày tôi thấy mẹ em khóc ngất lên ngất xuống trên trụ sở ủy ban xã. mẹ em lên làm thủ tục ủy quyền cho người sang thailand nhận xác em. mẹ em ngồi không vũng, khóc không thành tiếng và cạn cả nước mắt. lá vàng khóc lá xanh rơi, đau đớn, nhói lòng.<br />
tôi hỏi mấy người trong xã ví sao em chết, lý do chết làm tôi giật mình, chết không đáng chết, người trong hoang mang, kẻ ngoài lắc đầu giật mình về giới trẻ.<br />
em sang thailand làm việc, sống đời công nhân. đất khách quê người nên em sống với một nhóm người. toàn dân cùng huyện, cùng tỉnh với nhau, sáng đi làm, làm xong thì về rủ nhau nhậu. nhậu cho quên mệt mỏi, cho bớt buồn, them vui… nhậu có nhiều kiểu nhậu và cũng có nhiều hậu quả. bữa đó em nhậu với bạn, nhậu tới nữa đêm, người uống rượu, rồi rượu uống rượu và cuối cùng rượu uống người. say, xẩy ra xích mích, đánh nhau và cuối cùng em lãnh nguyên cú đâm chí mạng của người trong cuộc. em từ giã cõi đời, từ giã cha mẹ, từ giã vợ mới cưới với cái bầu sáu tháng để đi về một thế giới khác. em chết nhưng chưa hết, cái chết của em mới chỉ là khởi đầu cho những nỗi đau.<br />
1. tôi chưa có lập gia đình, chưa có con và tôi không có trải nghiệm và cũng không bao giờ muốn có trải nghiệm cảnh lá xanh rụng trước lá vàng, nỗi đau cha mẹ mất con là một nỗi đau quá lớn.<br />
tôi đã từng tham dự lễ thắp hương một người trong xã mất ở tuổi 51.<br />
bên bàn thờ nghi ngút khói hương là người mẹ già 84 tuổi ôm cột khóc. mái tóc người mẹ bạc phơ, khuôn mặt nhăn nheo rúm ró, tấm than gầy khắc khổ cứ run lên từng hồi. già rồi, còn đâu nước mắt khóc con, có chăng vài giọt khô khốc, cay đắng, nghẹn ngào rỉ ra. đau đớn quá.<br />
		  em! ngày mai xác em sẽ được đưa về nhà. em ở trên cao nhìn xuống. em sẽ thấy nỗi đau của cha mẹ em.<br />
2. em lấy vợ chưa  tròn một năm, vợ em đang học 12 thì theo em rẽ ngang cuộc đời. chồng trẻ, vợ trẻ như đôi chim cuc cu, giờ lìa đôi, em bỏ vợ với cái bầu ột ệt. thêm nỗi đau của người vợ mất chồng.<br />
		  em là chồng, chồng là rường cột, là điểm tựa vững chắc cho vợ em, cho cả sinh linh đang ở trong bụng vợ em. nhưng, em là cái cột nhà không chắc, em làm chồng sớm quá. em thạo ăn, thạo chơi, thạo đời nhiều thứ nhưng em không thạo làm chồng. giờ em mất, cột nhà đổ. vợ em sẽ sống với gia đình nội ngoại, sẽ đẻ con. gia đình có thể hỗ trợ về vật chất chia sẻ về tinh thần nhưng không bao giờ thay thế được em. vợ em chưa tròn 20, chưa đi được một phần tư quãng đường. đời còn dài và lắm chông gai. khổ trào nước mắt.<br />
		  hơn 3 tháng nữa là con em chào đời, từ bây giờ nó chỉ có mẹ mà không có cha. mồ côi. tội nghiệp quá chừng!<br />
3. kẻ đã giết em, sau cơn say hắn đã kịp lẩn trốn. nhưng hắn không thể trốn mãi được pháp luật, hắn sẽ bị dày vò lương tâm. hắn giết em và tự tay giêt luôn tương lai của hắn. dại dột.<br />
em!<br />
		  trong luật nhân - quả, em là “quả” của cuộc rượu bi kịch, nhưng em cũng là “nhân” của những nỗi đau đã, đang và sẽ hiện hữu. nếu lnh thiêng em hãy ráng phù hộ cho những người than của em.<br />
		  tôi đã nhìn em, đã từng nhìn vào đôi mắt em, giờ tôi nhìn cái chết của em. mong rằng sẽ có những người khác cũng tìm thấy ở sứ điệp này một lời cảnh tỉnh./.<br />
<br />
											    gửi em lời chúc bình an trên thiên đàng!]]></description>
		<pubDate>Wed, 25 Apr 2012 13:04:24 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/52115-vi%e1%ba%bft-cho-em-4/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Giá trị của đồng tiền</title>
		<link>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/52113-gia-tr%e1%bb%8b-c%e1%bb%a7a-d%e1%bb%93ng-ti%e1%bb%81n/</link>
		<description><![CDATA[<span style='font-size: 12px;'>đã nhiều lần NAM tự hỏi : " Giá trị lớn nhất của đồng tiền là gì nhỉ". Nam biết , tiền có thể mua dk rất nhiều thứ. Đồ ăn , thức uống, đồ chơi... và càng có nhiều tiền thì càng có thể mua dk nhiều thứ tốt đẹp hơn. tuy nhiên Nam vẫn không biết " giá trị lớn nhất của đồng tiền". là bằng bao nhiêu. Chính vì thế mà Nam quyết định đi tìm câu trả lời cho nhưng thắc mắc của mình.<br />
Ngày đầu tiên Nam đi đến các chợ, cửa hàng, siêu thị... tìm hiểu công việc của nhưng người bán hàg. ở đây cậu hiểu dk đồng tiền có gia trị bằng sự mời chào đón khách, giới thiệu sản phẩm của những người bán hàng. Nam đã nghĩ giá trị của đồng tiền càng lớn nếu họ mời chào khéo léo, sản phẩm tốt và đẹp.<br />
Ngày thứ 2 Nam đến các trường học, lớp học thêm ... tìm hiểu công việc của những người dạy học. ở đây Nam hiểu giá trị của đồng tiền là bằng sự giảng dạy nhiệt tình, sự quan tâm đến học sinh của nhưngc người dạy học. Và chắc là những người dạy tốt sẽ làm ra giá trị của đồng tiền lớn hơn.<br />
ngày thứ 3 Nam đến các cty lớn, văn phòng... nơi mọi người làm việc bằng máy móc, bằng phương tiện hiện đại. Ở đây Nam hiểu giá trị đồng tiền là bằng trình độ kiến thức cao siêu của giám đốc , sự chăm chỉ của các nhân viên. và nam đẫ nghĩ giá trị đồng tiền ở đây lớn hơn so với ở chợ hay ở trường học vì nó hiện đại hơn.<br />
sau đó Nam còn đi rất nhiều nơi như bệnh viện. sở công an.... qua tất cả những nơi dã đến thì Nam mới chỉ hiểu dk đồng tiền xuất phát từ sự lao động. tuy nhiên còn : giá trị lớn nhất" của nó thì Nam vẫn chưa hiểu.<br />
một hôm đang ngồi ăn bánh ở một cửa hàng nhỏ, Nam thấy một em bé đánh giày trông rất luộm thuộm và tội nghiệp. em bé đến mời một ông khách trông có vẻ sang trọng nhất trong quán. nhưng ông khách kia đã hành động thật thô lỗ, ông ta rút trong ví ra một tờ $ vứt vào mặt em bé và nói : mày cầm lấy và cút đi, bẩn thỉu hôi hám quá đi mất. đấy nhanh lên coi như tao đánh giày cho mày rồi đấy.<br />
em bé kia dường như không có gì sợ sệt cũng không vui mừng. em bình tĩnh nói : cháu không đi ăn xin của bác. Cháu có thể kiếm tiền bằng chính sức lao động của mình.<br />
nói rồi em bé đi ra khỏi quán mà không hề nhặt đồng tiền kia.<br />
Lúc lầu Nam hơi bất ngờ với cách xử sự của em bé kia, tại sao không cầm tiền nhỉ, trong khi có lẽ em bé kia đang rất cần tiền. cuối cùng Nam cũng đã nhận ra ý thức kiếm tiền của em bé đánh giày, em muốn làm ra những đồng tiền bằng chính sức lao động của mình, không xin xỏ, không ăn cắp... và đó mới chính là " giá trị lớn nhấn của đồng tiền".</span>]]></description>
		<pubDate>Wed, 25 Apr 2012 08:39:20 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/52113-gia-tr%e1%bb%8b-c%e1%bb%a7a-d%e1%bb%93ng-ti%e1%bb%81n/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Trữ tình</title>
		<link>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/52085-tr%e1%bb%af-tinh/</link>
		<description><![CDATA[sống trong đời sống cần có một tấm lòng<br />
<br />
ở chuyên mục này cho phép các bạn gửi các bài viết  những hình ảnh và những tác phẩm thơ ca hay là những bài hát có liên quan tới chủ đề<br />
<br />
mong được các bạn đong góp nhiệt tình và nếu không ngại thi để lại số điện thoại để anh em giao lưu và biết đau nữa trở thành bạn tốt cung nên số điện thoại của mình nè<br />
0983096234  tên nguyễn đức đoàn<br />
cẩm hà cẩm xuyên]]></description>
		<pubDate>Mon, 23 Apr 2012 03:18:43 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/52085-tr%e1%bb%af-tinh/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Sống tốt anh nhé</title>
		<link>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/52084-s%e1%bb%91ng-t%e1%bb%91t-anh-nhe/</link>
		<description><![CDATA[<strong class='bbc'>EM...</strong><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Đã từ lâu lắm rồi, em không có niềm tin vào 1 thứ gọi là tình yêu.</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Và rồi... anh đến... cuộc sống của em khác đi hoàn toàn...</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Chưa bao giờ em biết cảm giác nhớ nhung hay chờ đợi 1 tin nhắn từ ai...</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Nhưng dường như đó đã trở thành thói quen khi em được nhận sự yêu thương từ anh</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Anh không giống bất kì 1 người con trai nào em đã từng gặp</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Thật bình yên và hạnh phúc khi em có anh </span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Và em như tin rằng anh là định mệnh, là người sẽ mãi luôn ở bên em, không bao giờ lìa xa</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Tin vào sự vĩnh hằng bởi em trân trọng lời hứa đó...</span></p></span></span></span><br />
<br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'><p class='bbc_center'><a href='http://blog.khoctham.us/5/khoc.jpg' class='bbc_url' title='Li&#234;n k&#7871;t ngo&#224;i' rel='nofollow external'><img src='http://blog.khoctham.us/5/khoc.jpg' alt='H&#236;nh &#273;&#227; &#273;&#259;ng' class='bbc_img' /></a></span></span></span></span></p>
<br />
<br />
<strong class='bbc'>THẾ NHƯNG...</strong><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Yêu rất nhiều nhưng em chỉ nhận được 1 sự thật phũ phàng, 1 sự thật khiến em không thể tin : LỪA DỐI...</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Anh thay đổi vì 1 người con gái khác</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Lời hứa hôm nào đã đi vào quên lãng</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>9 tháng yêu nhau...</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>9 tháng ấy đối với anh chắc chẳng là gì</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Anh nói anh đã từng trải qua những cuộc tình dang dở, từng bị người ta bỏ rơi</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Vậy nên em rất muốn bù đắp cho anh</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Trao trọn trái tim cho anh</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Nhưng cuối cùng...người anh chọn lại là người trước đây từng bỏ rơi anh</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Hẫng...</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Con tim em như rạn từng vết nứt</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Nó cứ thế nhói, làm em không thể ngừng khóc...</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Nhưng biết làm sao bây giờ? Khóc cũng có ích gì đâu...em mất anh thật rồi...</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Đau...đau lắm đấy anh ạ...</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Giá như trước đây em yêu anh ít đi 1 tẹo thì có lẽ bây giờ em sẽ không đau như thế này</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Anh là người mang lại niềm tin cho em nhưng rồi chính anh đã cướp nó đi khỏi trái tim em</span></p></span></span></span><br />
<br />
<br />
<strong class='bbc'>CHIA TAY ANH...</strong><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Tại sao anh lại đến?</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Tại sao lại yêu em?</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Tại sao lại khiến em yêu anh?</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Tại sao lại cứ làm em hi vọng vào cái tình yêu không có tương lai ấy?</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Tại sao?????????????????????????????????</span></p></span></span></span><br />
<br />
<br />
<strong class='bbc'>CÓ NHỮNG KHI...</strong><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Em ngồi 1 mình, nhớ lại kí ức khi xưa, và thấy nhớ anh vô cùng...</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>"Trời mưa, anh đi học có mang ô hay áo mưa không?</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Nhỡ anh bị ướt, ốm thì phải làm sao? Anh lười uống thuốc lắm "</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>"Trời lạnh, anh mặc có đủ ấm không? Người anh yếu, dễ ngã bệnh lắm "</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>.......</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Bao nhiêu câu hỏi cứ hiện lên trong đầu em</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Muốn nhắn tin hỏi thăm anh nhưng lại nghĩ là không nên</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Vì giờ anh đâu còn là của em.</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Thỉnh thoảng cứ hay lo nghĩ rằng :</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>"Không có em bên cạnh chăm sóc, anh có ổn không?"</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Em lo xa quá phải không anh?</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Giờ em đâu còn tư cách xen vào cuộc sống của anh</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Vì bên cạnh anh đã có người khác quan tâm anh rồi.</span></p></span></span></span><br />
<br />
<br />
<strong class='bbc'>ĐÃ CÓ LÚC...</strong><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Muốn níu kéo...</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Muốn giữ anh lại bên mình...</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Vì em sợ...</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Sợ nỗi cô đơn,</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Sợ cảm giác trống vắng,</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Sợ những khi không có anh bên cạnh,</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Và...........</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Em sợ anh lại bị người ta làm tổn thương lần nữa...</span></p></span></span></span><br />
<span style='color: #A8A8A8'><span style='font-family: Tahoma, Arial'><span style='font-size: 12px;'><p class='bbc_left'><span style='background-color: rgb(0, 0, 0)'>Nhưng em tôn trọng sự lựa chọn của anh và sẽ cố gượng cười để sống tiếp</span></p></span></span></span><br />
<br />
<strong class='bbc'>SỐNG TỐT ANH NHÉ !</strong>]]></description>
		<pubDate>Sun, 22 Apr 2012 12:10:05 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/52084-s%e1%bb%91ng-t%e1%bb%91t-anh-nhe/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Chuyện tình cây, lá và gió</title>
		<link>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/52020-chuy%e1%bb%87n-tinh-cay-la-va-gio/</link>
		<description><![CDATA[<span style='font-family: comic sans ms'><span style='color: #0000ff'>......................................................................................................................................................................</span></span>]]></description>
		<pubDate>Thu, 12 Apr 2012 13:01:11 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/52020-chuy%e1%bb%87n-tinh-cay-la-va-gio/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Định nghĩa về anh</title>
		<link>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/51988-d%e1%bb%8bnh-nghia-v%e1%bb%81-anh/</link>
		<description><![CDATA[<span style='color: #ff0000'><em class='bbc'>Anh-không phải là anh trai, là anh trai kết nghĩa ?cũng không phải.Anh là gì với tôi cũng không biết nữa, chỉ biết rằng a rất quan tâm tôi-một sự quan tâm đặc biệt.Còn tôi thì ngây thơ đến mức luôn nghĩ rằng a là anh trai của mình để rồi ngày nào cũng ngồi chờ tin nhắn của a,chờ để được a hỏi thăm xem đang làm gì ,đã ăn cơm chưa...và thật ngớ ngẩn thay khi tôi lưu tất cả tin nhắn a gửi,thỉnh thoảng lại  mở ra đọc rồi ngồi cười một mình như con ngốc,có những lúc cười phá lên vì được a g.ọi là ngốc,là nhóc...Tôi luôn tự bao biện cho mình rằng a là anh trai của tôi,em gái nhớ anh trai là chuyện thường. ANH là gì với tôi?mọi người đừng bao giờ hổi tôi câu đó nhé vì tôi cũng không biết câu trả lời là gì</em></span>]]></description>
		<pubDate>Sat, 07 Apr 2012 10:21:11 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/51988-d%e1%bb%8bnh-nghia-v%e1%bb%81-anh/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Tiếng lòng</title>
		<link>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/51953-ti%e1%ba%bfng-long/</link>
		<description><![CDATA[Lâu rồi ko vô mục Nhật ký - Tâm sự, ngồi trong phòng tự kỷ một mình thấy chán quá mới nhớ mà vô đây. Mình đáng trách thật.<br />
Mấy hôm nay ko được khoẻ lắm,nên tâm trạng cũng chẳng vui vẻ gì mấy. Ngày đi học có mỗi buổi sáng,thời gian còn lại ngủ rồi lại ngồi tự kỷ, chán! Chả muốn làm chi,hay ko có hứng đi mô cả. Chiều nay nhận được mail của bạn làm bài Thảo luận, ngồi đọc để sửa mà chưa xong, nghe chán chán trong người ko có hứng thú làm gì cả, học hành ngày càng sa sút mà chí tiến thủ thì mất mô rồi à. Sáng mai phải hoàn thành bài thảo luận rồi. Haizz.......Thôi phải cố để mà làm cho xong vậy.]]></description>
		<pubDate>Tue, 03 Apr 2012 16:22:37 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/51953-ti%e1%ba%bfng-long/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Lúc đó, bạn đã yêu</title>
		<link>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/51945-luc-do-b%e1%ba%a1n-da-yeu/</link>
		<description><![CDATA[Bởi tâm hồn bạn luôn hướng về người ấy.<br />
<br />
Khi người ấy có mặt ở đây mà bạn giả vờ thờ ơ rồi khi người ấy vắng mặt, bạn lại bắt đầu đi tìm kiếm. Lúc đó, bạn đã yêu…<br />
 <br />
Mặc dù xung quanh bạn có nhiều người luôn khiến cho bạn cười nhưng ánh mắt và sự chú ý của bạn chỉ luôn hướng về người ấy. Lúc đó, bạn đã yêu…<br />
<br />
Mặc dù người ấy đã gọi điện về thông báo rằng máy bay hạ cánh an toàn nhưng khi bạn gọi lại thì không ai trả lời điện thoại; bạn vẫn luôn chờ đợi cuộc gọi ấy và lo lắng vô cớ. Lúc đó, bạn đã yêu…<br />
 <br />
Bạn luôn thích thú với một email ngắn ngủi từ người ấy mà lờ đi những email thật dài của nhiều người khác. Lúc đó, bạn đã yêu…<br />
<br />
<p class='bbc_center'><span rel='lightbox'><img src='http://hinh.trochoivui.com/upload/hinh1/hinh2.jpg' alt='H&#236;nh &#273;&#227; &#273;&#259;ng' class='bbc_img' /></span></p>
<br />
Khi bạn thấy mình không thể xóa đi tất cả những mẫu tin nhắn trong Inbox hay trong Send Items chỉ bởi vì một email từ người ấy. Lúc đó, bạn đã yêu…<br />
<br />
Khi bạn có một cặp vé đi xem phim, điều đầu tiên bạn nghĩ đến là sẽ cùng đi với người ấy. Lúc đó, bạn đã yêu…<br />
<br />
Bạn luôn tự nhủ rằng “người ấy chỉ là bạn thôi” nhưng bạn nhận ra mình không tránh khỏi sự thu hút của người ấy. Lúc đó, bạn đã yêu…<br />
 <br />
Khi bạn đọc những dòng chữ này, nếu có ai đó xuất hiện trong đầu bạn. Lúc đó, bạn đã yêu… người ấy…]]></description>
		<pubDate>Tue, 03 Apr 2012 06:31:41 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/51945-luc-do-b%e1%ba%a1n-da-yeu/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Em nhớ Nhớ HTO của em</title>
		<link>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/51918-em-nh%e1%bb%9b-nh%e1%bb%9b-hto-c%e1%bb%a7a-em/</link>
		<description><![CDATA[<span style='color: #9933cc'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Dành cả tối ngồi lục tung cả 4r đọc lại hết tất cả những entry của chính mình...Chợt em thấy nhớ Em của ngày xưa quá...</span></span></span><br />
<span style='color: #9933cc'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Em..đã từng.....</span></span></span><br />
<span style='color: #9933cc'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Là một cô bé nhí nhố...chập chững từng bước bước vào ngôi nhà HTO ..mang theo nhiệt huyết tinh thần của một người con xa quê..một cô sinh viên xa nhà..muốn tìm về với những yêu thương của mảnh đất Hà Tĩnh...</span></span></span><br />
<span style='color: #9933cc'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Em cũng từng..</span></span></span><br />
<span style='color: #9933cc'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Mang hết tất cả những cái vô tư hồn nhiên của mình vào những entry..thả hồn mình cho nó bay theo gió..để cho tâm hồn mình được thỏa sức vùng vẫy trong tình yêu thương của tất cả mọi người...</span></span></span><br />
<span style='color: #9933cc'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Em Đã có lúc..</span></span></span><br />
<br />
<span style='color: #9933cc'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Ngồi trước máy tính hàng giờ chỉ để gõ gõ viết viết , để cho cảm xúc tuôn trào, và đôi khi là chẳng kịp mà viết.....viết cho hết những nỗi lòng của mình...cho con tim em đang thổn thức từng phút từng giây...</span></span></span><br />
<span style='color: #9933cc'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Em cũng đã từng...</span></span></span><br />
<span style='color: #9933cc'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Ngồi trước máy tính hàng giờ để chạy lên sb chém gió với mọi người...</span></span></span><br />
<span style='color: #9933cc'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Nhớ anh </span></span></span><span style='color: #009933'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>luytredaulang</span></span></span><span style='color: #9933cc'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'> - người đầu tiên em quen trên sb, lần nào lên sb cũng thấy a ở trên đó..cứ như là ngồi canh sb vậy...Thế mà 2 ae cũng chơi với nhau được lâu rồi....Tuy trên sb chém gió thế nhưng có chuyện gì 2 ae cũng hay tâm sự cùng nhau a tre nhỉ ?...Muốn được vô Sài Gòn lần nữa để được anh chở đi lang thang thành phố...Không như lần trước em vô chạy lung tung rồi cũng chả đi đc mấy nơi.....</span></span></span><br />
<span style='color: #9933cc'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Nhớ con </span></span></span><span style='color: #009933'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Girl kute</span></span></span><span style='color: #9933cc'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'> - lon ton như con nít ,suốt ngày xí xớn...gặp nhau rùi chém gió sb..rùi off HTO Huế...rùi từ đó thân nhau luôn...Nhớ những lần cafe với mấy đứa ở Huế...nhớ những lần tung tăng với nhau mi hẹ...</span></span></span><br />
<span style='color: #9933cc'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Nhớ cái anh </span></span></span><span style='color: #009933'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Phanthais </span></span></span><span style='color: #9933cc'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>- ng mà em luôn coi là một người anh trai tốt bụng...Quen nhau từ cái thuở tham gia bên YHT ....cùng với chị TM iu iu....suốt ngày anh chị em tíu tít...kể hết chuyện này đến chuyện khác..biết bao bí mật  của cả 2 anh em còn cất giữ .... Đã gặp là đi đâu cũng gặp anh Phanthais nhỉ...Nhớ cái lần chạy từ Huế về thẳng Vinh luôn...ra chỗ anh chơi mấy ngày mà mưa miết...chả chơi nhởi được đâu cả...Nhưng mà nhớ mãi cái món trứng của anh ^^ . Lần nào về Vinh lại nấu cho em ăn nữa anh trai nhé !!!</span></span></span><br />
<span style='color: #9933cc'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Nhớ Ty nhớn </span></span></span><span style='color: #009933'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Thơm Còi</span></span></span><span style='color: #9933cc'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'> của ta.... cái cô mà lần nào cũng viết những entry đầy cảm xúc...đọc xong đôi khi cũng rớt nước mắt...Nhớ những lần chị, cô gà và em xí xa xí xớn với nhau...nhớ cái lần ra Hà Nội gặp ty nhớn được có 1 tý rùi lại đi ngay..chả tâm sự với nhau được mấy...Nhưng mà tình cảm chị em luôn đong đầy ty nhớn nhỉ....Ak còn cái quà Lào Cai của em nữa ty nhớn nhỉ ? hjhj</span></span></span><br />
<span style='color: #9933cc'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Nhớ cái lần chém gió với a quangnguyenht , những lần cãi nhau tóe khói với Quân Cẩm Xuyên....nhớ a Đọi Nác, nhớ anh vũ Mạnh....Nhớ tất cả mọi người..</span></span></span><br />
<span style='color: #9933cc'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Giờ đây ngay cái lúc này khi đang gõ gõ những dòng này khuôn mặt mỗi người lại hiện về trước mặt em.</span></span></span><br />
<span style='color: #9933cc'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Tự nhiên thèm được quay trở lại những ngày xưa quá...muốn được một lần anh em hội tụ sb chém gió...Nhớ lắm những ngày xưa...Nhớ HTO của tôi <img src='http://forum.hatinhonline.com/public/style_emoticons/default/8.gif' class='bbc_emoticon' alt=':x' /></span></span></span>]]></description>
		<pubDate>Thu, 29 Mar 2012 15:33:26 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/51918-em-nh%e1%bb%9b-nh%e1%bb%9b-hto-c%e1%bb%a7a-em/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Giọt nước mắt muộn màng</title>
		<link>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/51896-gi%e1%bb%8dt-n%c6%b0%e1%bb%9bc-m%e1%ba%aft-mu%e1%bb%99n-mang/</link>
		<description><![CDATA[<span style='font-size: 18px;'>   Con thằn lằn nhỏ sinh ra từ bao giờ nó cũng chẳng biết nữa, tới khi nó có nhận thức về sự tồn tại của mình trong cuộc đời này thì nó cũng nhận ra mình chỉ có một mình, lạc lõng và cô độc. Cuộc sống chỉ là những ngày tháng mệt mỏi tìm kiếm thức ăn để tồn tại, để đủ sức lẩn trốn và bỏ chạy khi kẻ thù săn đuổi, để gắng gượng liếm những vết thương trên cơ thể cho mau lành, để những giọt nước mắt còn có thể lăn xuống cho nhẹ bớt nỗi buồn mỗi khi nó nghĩ về cuộc sống.</span><br />
<br />
<span style='font-size: 18px;'>Thời gian cứ thế trôi đi. Một ngày nọ, thằn lằn mệt mỏi lê cơ thể với cái cổ họng đang khát cháy ra vũng nước, còn chưa kịp uống thì đã thấy bóng diều hâu đang lao đến thật gần. Cái vũng nước vốn là một cái ao nay đã cạn nằm trơ trọi giữa một khu đất trống chẳng có gì để lẩn trốn. Hoảng hốt, thằn lằn lao mình xuống mép nước nơi toàn những bùn đặc quánh, gắng nín thở chờ cho diều hâu bay qua. Rồi thì bóng con diều hâu cũng khuất dạng, thằn lằn lao lên bờ nằm vật ra thở lấy thở để.</span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>“Mình cứ phải sống như thế này đến khi nào? Chẳng phải sớm muộn thì rồi mình cũng bị một con chồn hay một con diều hâu ăn thịt hay sao? Thế tại sao cứ phải kéo dài những ngày tháng và những vết thương đau nhức này chứ? Mình sẽ không chạy trốn nữa. Mình sẽ nằm ở đây chờ con diều hâu quay lại”.</em></span><br />
<br />
<span style='font-size: 18px;'>Nghĩ vậy thằn lằn chẳng bò đi đâu nữa, cứ nằm đó mặc cho mặt trời ở trên cao thiêu đốt. Nó nằm đó, chờ mãi, chờ mãi. hết buổi sáng rồi buổi trưa. Rồi tới chiều muộn mới thấy từ đằng xa một con chồn đang lững thững đi tới. Chắc nó ra uống nước, thằn lằn thầm nghĩ. vậy là cuộc đời ta sẽ chấm dứt ở đây, trong bụng một con chồn.</span><br />
<br />
<span style='font-size: 18px;'>Con chồn đến gần lắm, gần lắm rồi mà hình như vẫn không nhận thấy sự có mặt của con thằn lằn. Toàn thân co rúm lại, mắt không dám mở ra, con thằn lằn chờ đợi con chồn đi tới. Nó hé mở mắt ra, con chồn đã ở ngay cạnh nó. Thằn lằn bật dậy hét lên:</span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Này chồn, ăn thịt tao đi chứ!</em></span><br />
<br />
<span style='font-size: 18px;'>Trái với chờ đợi của con thằn lằn, con chồn sợ hãi nhìn nó rồi bỏ chạy thục mạng. Ngẩn ngơ nhìn theo con chồn, thằn lằn chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra. Chán nản, nó bò lại vũng nước</span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Ơ kìa!</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Nó giật mình nhảy lùi trở lại, rồi lại mon men bước tới mép nước. Dưới nước, nó thấy một con vật kì quái đang nhìn nó. Nó giơ hai chân trước lên, rồi ngoái đầu nhìn lại lưng mình. Hóa ra lớp bùn bám vào đã khô giờ biến nó thành một con vật trông thật kì quái. Nghĩ lại vẻ mặt con chồn lúc hốt hoảng bỏ chạy nó bật cười:</span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Vậy là từ giờ ta sẽ không phải sợ lũ chồn nữa.</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Từ ngày vô tình phát hiện ra lớp vỏ bọc, cuộc sống của thằn lằn đã dễ chịu hơn trước. Nhưng rồi thời gian đó cũng chẳng kéo dài được bao lâu. Sự đói khát luôn khiến lũ thú và diều hâu trở nên liều lĩnh và <em class='bbc'>đáng sợ</em>, chẳng mấy chốc thằn lằn lại phải bỏ chạy thục mạng, trên người mang theo không ít vết thương để bỏ trốn.</span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Mỗi lần như thế, nó lại tìm tới vũng bùn, lăn người qua đó. Nó ngày càng to lớn và gớm ghiếc. Và từ đó dù vết thương có đau đớn thế nào, nỗi buồn dày vò nó đến đâu nó cũng không bao giờ dám khóc. Nó sợ nước mắt sẽ làm bong lớp bùn kia đi mất...</span><br />
<br />
<span style='font-size: 18px;'>Ngày tháng cứ thế đi qua, giờ đây nó đã trở thành một con vật to lớn mà chẳng mấy loài dám động tới. Những tưởng <em class='bbc'>cuộc sống </em>nó rồi cứ thế trôi qua thì một sáng đang nằm phơi nắng nó thấy từ đằng xa một con thằn lằn khác đang bị một con chồn đuổi chạy lại phía nó. Trái tim nó bỗng nhiên như loạn nhịp.</span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Nó chết sững cả người trong khi con thằn lằn nhỏ kia nằm trốn dưới bụng, còn con chồn thì lảng ngay đi khi nhìn thấy nó. Từ khi sinh ra đến giờ đây là lần đầu tiên nó trông thấy đồng loại của mình, một cảm giác vui sướng và xúc động khó tả ùa tới vây lấy nó. Phải một lát khi cơn xúc động tạm lắng nó mới cất được tiếng nói:</span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Chào bạn!</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'>  Con thằn lằn mới đến giật bắn người, nó hoảng sợ nhìn con vật xấu xí mà vừa mới trước đó thôi nó vẫn tưởng là một đống đất cất lời chào nó. Sợ đến lặng người, nó chẳng nhúc nhích nổi để bỏ chạy chỉ biết giương đôi mắt mở to nhìn con vật đó.</span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Bạn đừng sợ, tớ không làm hại bạn đâu!</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Có bỏ chạy cũng chẳng nổi với đôi chân như nhũn ra vì khiếp sợ, con thằn lằn mới đến chỉ còn biết lắp bắp trả lời nó:</span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Bạn không ăn thịt tớ thật chứ?</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Ừ, tớ sẽ không làm đau bạn đâu, đừng sợ!</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Thế giờ tớ bỏ chạy bạn sẽ không đuổi theo tớ chứ?</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'>-<em class='bbc'> Ừ!</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Thật nhé!</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Ừ mà!</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Con thằn lằn mới đến như chỉ chờ có thế, cắm đầu chạy thục mạng. Nhìn bóng con thằn lằn mới đến xa dần, con thằn lằn như chợt tỉnh, nó muốn đuổi theo quá, nó đâu muốn con thằn lằn kia bỏ nó đi như thế. Nhưng giờ có đuổi theo cũng chẳng kịp nữa rồi, bóng con thằn lằn mới đến đã biến mất sau một bụi cây xa tít. Nó gục đầu xuống buồn bã…</span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Này!</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Ơ, sao bạn không chạy nữa. À, ý tớ là sao bạn lại quay trở lại?</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Nó ngỡ ngàng và vui mừng khi thấy con thằn lằn mới đến đã trở lại, đang ở trước mặt nó từ lúc nào.</span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Ừ, tại con chồn, nó vẫn đứng rình tớ ở đằng kia kìa, sau mấy cái bụi cây.</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Con thằn lằn mới đến vừa nói, miệng vừa nở một nụ cười tinh quái. Thật ra con chồn đã đi rồi, chỉ là nó thấy con vật kì quái này có gì đó là lạ và khiến nó cảm thấy thích thú.</span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Vậy thì cứ ở đây với tớ, lúc nào muốn đi tớ sẽ đi cùng bạn, bọn chồn và diều hâu sẽ không dám làm gì bạn đâu!</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Và câu chuyện về tình yêu của hai con thằn lằn đã bắt đầu như thế.</span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Chúng đã có những ngày thật hạnh phúc bên nhau. Con thằn lằn nhỏ bé ngày càng nhận ra dưới lớp vỏ xấu xí, gớm ghiếc của con thằn lằn to lớn kia là một trái tim hết mực yêu thương, lo lắng cho nó. Luôn hết mình và chẳng ngại ngần xả thân để bảo vệ nó. Vì thế mà nó cũng dành hết yêu thương của mình cho con thằn lằn kia mà chẳng hề bận tâm đến vẻ ngoài xấu xí.</span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Từ khi sinh ra vốn cảm thấy cuộc sống chỉ toàn những nỗi đau, nỗi cô đơn hành hạ nên từ ngày con thằn lằn nhỏ xuất hiện cuộc sống của con thằn lằn xấu xí đã thay đổi hoàn toàn. Lần đầu tiên nó biết yêu thương. Nó hạnh phúc lắm, hạnh phúc tới mức chẳng biết dùng lời nói nào để nói được cho con thằn lằn kia biết. Tất cả những gì nó có, nó làm đều vì con thằn lằn kia mà thôi, nó yêu con thằn lằn kia hơn chính cả bản thân nó mất rồi…</span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Nhưng càng yêu thương nó lại càng cảm thấy đau khổ mỗi khi nghĩ tới hình dạng gớm ghiếc của mình. Nó lo sợ một ngày nào đó con thằn lằn kia sẽ chán ghét nó vì cái hình hài gớm ghiếc nó phải mang. Đã rất nhiều lần nó muốn vứt bỏ cái vỏ bọc để lại trở về là một con thằn lằn nhỏ bé như ngày nào nhưng một tiếng nói khác lại vang lên trong đầu ngăn nó lại: “<em class='bbc'>Không còn cái vỏ bọc thì làm sao mày bảo vệ được cho cô ấy, đến bản thân mày còn chẳng bảo vệ nổi thì cô ấy cũng sẽ rời bỏ mày mà thôi”.</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Những dằn vặt đau khổ ngày càng chiếm hết tâm trí nó, làm mờ mắt khiến nó không nhận ra những yêu thương mà con thằn lằn kia vẫn ngày ngày dành cho nó. Rồi đến một ngày nó nghĩ rằng, con thằn lằn kia ở bên nó chỉ vì sự an toàn nó mang lại mà thôi. Ý nghĩ ngu ngốc đó xuất hiện trong đầu nó và không làm sao rời bỏ:</span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Này, cậu có yêu tớ không? Hay cậu ở bên tớ chỉ vì tớ bảo vệ được cậu thôi, nếu đúng như vậy cậu hãy đi đi!</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Câu nói như một lưỡi dao đâm thẳng vào trái tim con thằn lằn nhỏ bé. Nó cảm thấy một sự xúc phạm nặng nề, lời nói như một gáo nước lạnh hắt thẳng vào ngọn lửa <span class='bbc_underline'>yêu thương</span> mà ngày ngày nó gìn giữ. Nó làm sao hiểu được rằng câu hỏi ngu ngốc đó vốn chỉ vì con thằn lằn xấu xí kia muốn nhận được một câu trả lời rằng: <em class='bbc'>Không, nó yêu con thằn lằn đó thật lòng.</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Lặng lẽ giấu hai giọt nước mắt vừa lăn xuống, nó quay lưng bỏ đi mặc con thằn lằn xấu xí đứng trơ như đá. Nó đi, đi mãi, chẳng còn biết đến xung quanh nữa, lòng tràn ngập dằn vặt và những câu hỏi tại sao. Từ trên cao, bóng con diều hâu mỗi lúc một rõ dần…</span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Trông thấy diều hâu, mọi giác quan của con thằn lằn xấu xí như sống lại. Không, trời ơi, bao ngày tháng qua con thằn lằn nhỏ đã quên mất cách chạy trốn mất rồi... nó lao về phía con thằn lằn nhỏ bước đi trước đó – cái ao, phía con diều hâu cũng đang lao tới thật nhanh…</span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Đã muộn mất rồi… con diều hâu vội vã bay đi khi thấy nó, bỏ lại con thằn lằn đang hấp hối với thân thể nhỏ bé còn in hằn những móng vuốt và cái đuôi đã đứt lìa.</span><br />
<br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Tớ sai rồi, hãy mở mắt ra đi. Là tại tớ, tớ đã sai rồi. Hãy mở mắt ra đi, tớ sẽ không bao giờ xa cậu, không bao giờ làm cậu buồn, không bao giờ để cậu đi một mình nữa…</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Không… là tại tớ… tớ sai rồi… tớ vừa nhớ ra, chưa bao giờ tớ nói yêu cậu cả.</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Con thằn lằn nhỏ gắng mở mắt nhìn con thằn lằn xấu xí lần cuối:</span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Tớ... yêu… cậu!</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Rồi đôi mắt nó từ từ khép lại, đánh rơi một giọt nước mắt nhỏ xíu, trong ngần.</span><br />
<br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Không!!!</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Con thằn lằn xấu xí hét lên rồi lao xuống ao, nó bơi điên cuồng rồi tự cào cấu thân thể mình, khuôn mặt đầm đìa nước mắt. Nhưng chẳng được nữa rồi, cái vỏ bọc bao ngày tháng qua đã trở thành một phần cơ thể nó.</span><br />
<span style='font-size: 18px;'>- Không!!! Thượng đế ơi, hãy làm ơn trả lại tôi hình hài ngày trước, tôi xin người, hãy cho <em class='bbc'>tôi lại được làm con thằn lằn nhỏ bé để tôi được một lần ôm người tôi yêu vào lòng thôi. Tôi xin người... hãy làm ơn đi…</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Cảm động trước nỗi đau của con thằn lằn thượng đế hiện ra, ngài lặng lẽ đứng bên cạnh, đưa ánh mắt hiền từ nhìn nó. Đôi mắt đẫm nước, con thằn lằn tội nghiệp ngước lên hỏi thượng đế:</span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Tại sao? Tại sao cuộc đời con chỉ toàn những đau khổ thế này? Tại sao người lại bất công với con như thế?</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Nếu cuộc đời không có những nỗi đau thì liệu có khi nào con cảm thấy được niềm hạnh phúc?</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Vậy tại sao người đã cho con hạnh phúc rồi lại lấy của con đi?</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Ta không hề cho được hạnh phúc, nếu con dễ dàng đầu hàng số phận, đầu hàng những nỗi đau như cái ngày con nằm tại đây chờ chết thì liệu con có ngày tìm được hạnh phúc không? Ta cũng không thể lấy được hạnh phúc của con, là con tự tay mình đánh mất đấy chứ.</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Con sai rồi, con đã sai rồi…</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Con thằn lằn xấu xí chỉ còn biết ôm mặt khóc nức nở.</span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Phải, con đã sai rồi. Trên đời này mọi sai lầm đều phải trả giá. Ta có thể làm ấm lại trái tim đã lạnh giá của con thằn lằn kia, nhưng ta không thể tạo ra hơi ấm đó, con có sẵn lòng đánh đổi trái tim ấm áp yêu thương của mình cho nó hay không. Hãy nhớ, nếu đổi con sẽ không bao giờ biết đến yêu thương hay đau khổ nữa.</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Con bằng lòng!</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Con nghĩ sao? Con thằn lằn nhỏ bé kia có hạnh phúc không khi nó sống lại thì trái tim con đã khô cạn. Sự hi sinh của con liệu có giúp nó có những tháng ngày hạnh phúc hay chỉ thêm những dằn vặt khổ đau? Ta đã nói, mọi sai lầm đều phải trả giá và đôi khi cái giá là rất đắt.</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Con thằn lằn xấu xí nhắm nghiền đôi mắt, trong đầu nó hiện lên hình ảnh con thằn lằn nhỏ bé từ ngày chúng mới gặp nhau. Những ngày tháng hạnh phúc lướt qua trong đầu nó… nó hiểu rằng nó phải ra đi.</span><br />
<span style='font-size: 18px;'><em class='bbc'>- Con chấp nhận sẽ rời xa nơi đây mãi mãi, dẫu chẳng thể yêu thương hay đau khổ nữa con vẫn xin người cho con còn biết khóc – điều đơn giản mà bao năm tháng qua con vẫn luôn ao ước, được không?</em></span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Thượng đế nhìn nó mỉm cười…</span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Con thằn lằn to lớn và xấu xí lặng lẽ đi vào rừng sâu, nơi chỉ toàn những đầm lầy mà chẳng bao giờ con thằn lằn nhỏ bé tìm tới được. Nó trở nên độc ác và xấu xa vì chẳng còn trái tim biết yêu thương nữa nhưng lạ là nó vẫn khóc. Người ta gọi nó là cá sấu và cho rằng đó là những giọt nước mắt dối trá mà chẳng mấy ai biết rằng đó đã từng là những giọt nước mắt của một trái tim biết yêu thương.</span><br />
<span style='font-size: 18px;'>Con thằn lằn nhỏ bé sống lại đã đi tìm con thằn lằn xấu xí trong suốt một thời gian dài mà chẳng thấy, cuối cùng nó cũng chấp nhận được cuộc sống không còn con thằn lằn kia và tìm được hạnh phúc mới cho mình và cái đuôi của nó từ đó dù đã được thượng đế làm lành lại những thỉnh thoảng vẫn bị đứt ra những khi sợ hãi…</span>]]></description>
		<pubDate>Tue, 27 Mar 2012 14:35:12 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/51896-gi%e1%bb%8dt-n%c6%b0%e1%bb%9bc-m%e1%ba%aft-mu%e1%bb%99n-mang/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Em không cô đơn !</title>
		<link>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/51888-em-khong-co-d%c6%a1n/</link>
		<description><![CDATA[<em class='bbc'><span style='color: #000000'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Chả biết từ lúc nào em bị cái cuộc sống xô bồ cuốn vào guồng quay của nó, em quên mất xung quanh mình không chỉ có một mà là nhiều người luôn dõi theo từng bước chân của em, Em không cô đơn...</span></span></span></em><br />
<br />
<span style='color: #000000'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Đó là cha mẹ em, những người đã sinh ra và nuôi dưỡng em, hình như cũng lâu lắm chỉ có mẹ gọi điện vào cho em chứ em chưa gọi về nhà cho mẹ. Tự nhiên thấy mình có lỗi lắm. E sẽ gọi về cho mẹ, kể cho mẹ nghe cuộc sống của em như thế nào, giờ em ra sao….Lâu lắm chẳng có thói quen kể cho mẹ nghe về mình, em cứ khư khư giữ nó cho mình…Mẹ là một người mẹ, là một người bạn…..mẹ luôn lắng nghe những gì em nói…<br />
Em sẽ gọi về cho Cha…những lần cha gọi vào cũng chỉ là mấy câu hỏi thăm thôi nhưng em biết cha luôn quan tâm luôn dõi theo từng bước chân của em. Mỗi lần về nhà thấy tóc cha bạc hơn một chút em thấy mình có lỗi thật nhiều…Cha không phải là người lắng nghe em tâm sự, gặp nhau lúc nào cha cũng nạt, cũng nói tiếng to , cha con ngồi với nhau hồi y như rằng em bị nạt. Nhưng em hiểu chỉ là vì cha lo cho em mà thôi, cha lo cho cái tính con nít, bướng bỉnh của em sau này ra đời không biết sẽ thế nào..</span></span></span><br />
<br />
<span style='color: #000000'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'><strong class='bbc'><em class='bbc'>Trong cuộc đời này dù ai có quay  lưng với mình đi chăng nữa thì cha mẹ luôn là người bên cạnh mình mọi lúc mọi nơ. Vì thế hãy biết yêu thương cha mẹ nhiều thật nhiều ..</em></strong></span></span></span><br />
<br />
<span style='color: #000000'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Là cô em gái – người bạn luôn lắng nghe em kể tất cả mọi chuyện. Lâu nay 2 chị em chả gọi cho nhau..tự nhiên thấy nhớ nó đến lạ…Em thích làm gió còn nó thích làm Chong chóng….cái sở thích kỳ lạ thật. Có những lúc nó bảo chong chóng ko có gió thì thành vô nghĩa…Giờ em ở Hà Nội, chị ở Huế thỉnh thoảng gọi cho nhau, kể cho nhau nghe về cuộc sống của nhau. Có những lúc về nhà mà chị em chẳng gặp được nhau.</span></span></span><br />
<br />
<span style='color: #000000'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Là cô Út nhà em..cứ  mỗi lần về nhà y như rằng là cãi nhau tóe khói…nhiều khi đến chảy nước mắt với nó, nói mà nó chẳng chịu nghe. Nó – cái đứa bướng bỉnh nhất nhà đó…Nhưng đi xa rồi mới thấy nhớ nó kinh khủng, nhớ những ngày lễ nó là người gửi cho em những cái tin nhắn ngộ nghĩnh nhất…</span></span></span><br />
<br />
<span style='color: #000000'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Là ngoại, là nội em…cả nội và ngoại dù đã nhiều tuổi nhưng họ rất yêu quý em…Có cái gì ngon , em đi học xa nhưng nội vẫn nói với cô út hai chị đi học xa có được ăn đâu, thương 2 chị. Có những lần em chuẩn bị về người mong ngóng nhất vẫn là nội, ngày nào em về y như rằng nội đi lên đi xuống nhà em mấy lần…Còn ngoại, nhớ cái hồi ngoại chuyển vào miền Nam là khi cha mẹ em vừa cưới nhau xong, đến khi ngoại về thăm quê là lúc em 4-5 tuổi gì đó, em vẫn còn nhớ như in cái đêm đó, ngoại ôm em thật chặt, ngoại bảo ngoại thương em..Giờ đây khi đã về già ngoại trở về quê hương ngoại cũng rất thương con cháu..ngoại bảo về ngoài này thì nhớ trong kia, còn ở trong kia thì nhớ ngoài này. Cuộc sống của người hai quê là như thế, chỉ ước mong một ngày tụi nó về ngoài này sống, anh em đoàn tụ với nhau thế là ngoại vui…</span></span></span><br />
<br />
<span style='color: #000000'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Là mấy đứa em bé bỏng ….giờ đây nhà em có thêm một chàng hoàng tử, chưa được thấy mặt nó cứ mong ngóng về gặp nó quá..Là cái con bé Vy mỗi lần gọi điện là khoe được mấy phiếu bé ngoan, là cái giọng đọc thơ chớt chớt của nó…nhưng kết thúc mỗi cuộc gọi luôn là câu “chị My khi mô về nhớ mua đồ đẹp cho em với nha” ..thấy nhớ nó quá. Là thằng cu Dương những lúc lén lấy máy ba gọi vô cho chị…khoe ngày mô cũng đếm được mấy con 10 để kể cho chị nghe, dặn chị khi nào về nhớ mua Doreamon cho nó….LÀ chị em Khánh Ly , Khánh Huyền..ngày nào cũng mong ngóng chị về khoe hết chiến công này đến chiến công nọ, để vạch hết tội của bé Vy, của Cu Dương cho chị nghe. Thương 2 chị em nó lắm, bố đi làm suốt chẳng mấy khi ở nhà, mẹ giờ thêm em bé 2 chị em tự chăm sóc cho nhau…</span></span></span><br />
<br />
<span style='color: #000000'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Tự nhiên thấy nhớ gia đình mình quá…muốn về với mái ấm gia đình mình quá…nhớ căn nhà nhỏ đầy ắp những tiếng cười, nhớ những bữa cơm cả nhà cùng sum vầy….Nhớ lắm Nhà tôi ơi…..</span></span></span><br />
<br />
<span style='color: #000000'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Ngoài tình yêu thương che chở của người thân và gia đình , bên cạnh em cũng có những người bạn rất yêu thương em, dõi theo em từng ngày..</span></span></span><br />
<br />
<span style='color: #000000'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Là con bạn chí cốt từ cái thời lớp 10 mới bước vào trường bỡ ngỡ….Nhớ ngày xưa hai đứa cùng nhau để tóc dài thật dài, mỗi khi đi cùng nhau ai cũng kêu là 2 chị em sinh đôi…nhưng quả thật nhìn 2 đứa có nét gì giống nhau đâu ngoài mái tóc..Hứa là học hết đại học rồi mới cắt tóc thế mà cuối năm 1 nó đã hí hửng đi cắt tóc để rồi bị em chửi một trận toe tua….Gắng mãi rồi cuối năm 2 em cũng đi cắt tóc vì cái lời xúi dục của nó…Giờ mỗi đứa học một nơi, nó Hà Nội ,em ở Huế nhưng mà có chuyện gì cũng hí hửng kể cho nhau nghe..nào là ăn uống ngủ nghỉ, học hành, việc làm….kể hết….Mấy hôm nay nó đi làm, nó bảo đi làm ở cái chỗ toàn nói tiếng anh vô nghe cứ như vịt nghe sấm thế nào cô quản lý cho nó làm thu ngân….nó kêu lo cũng thấy đôi chút nản….uh thì cũng nản thật chứ bộ nhưng mà gắng lên con bạn iêu quý….từ từ rồi cũng sẽ quen thôi….Sẽ làm được thôi bạn iêu nhỉ ?</span></span></span><br />
<br />
<span style='color: #000000'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Là cái con bạn mà hồi đầu năm lớp 10 ghét cay ghét đắng vì cái giọng kênh kiệu của nó…thế mà sau này cũng trở thành bạn thân của nhau. Học cách xa nhau 100km thế mà cứ mỗi lần sang chơi là không thể gặp được nó, khi thì về quê, khi thì về nhà ngoại..Chỉ có hè hoặc tết về nhà mới gặp được nhau thôi….Đôi khi bảo nó mi với tau nỏ có duyên gặp chắc, gặp mi tau chộ khó hơn cả gặp Obama. Nó phì cười chớ nỏ nói chi cả… Đúng là thú vị…</span></span></span><br />
<br />
<span style='color: #000000'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>LÀ cái thằng bạn thân từ cái hồi đầu năm 1, chơi với nhau thân đến nỗi cả lớp ai cũng tưởng 2 đứa là một cặp…Người ta bảo con trai con gái khó làm bạn thân được với nhau..nhưng trường hợp em với nó thì lại khác….Là bạn thân…rất thân….Giờ nó về quê học liên thông, em vẫn bám trụ lại cái xứ Huế này…đôi khi nhớ lớp nhớ nó mở album ra xem mà nước mắt chảy hoài…Lâu lắm rồi chẳng gặp nó, cũng gần 1 năm rồi..thỉnh thoảng gọi điện nt cho nhau kêu là nhớ lớp nhớ mi giờ ở nhà một chắc nỏ biết làm răng….Uh thì biết thế chỉ biêt động viên nhau thôi, mong một ngày sẽ gặp lại nó…sớm nhất…</span></span></span><br />
<br />
<span style='color: #000000'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Là thầy giáo dạy Lý của cái hồi cấp 3....Chả hiểu sao mà tình cảm thầy trò nó gắn bó nhau đến thế..Đi học xa nhưng thầy vẫn thường xuyên gọi điện, nt động viên, đôi khi là những cuộc gọi gần cả tiếng đồng hồ chỉ để 8 với nhau mà thôi..Lần nào về là cứ chạy xuống nhà thầy chơi..Giờ thầy đã có vợ và sắp làm cha, thỉnh thoảng mới gọi cho thầy được một cuộc mà vẫn tíu tít như hôm nào. Có lần thầy bảo lo học hành đi đừng có yêu đương lung tung rùi ảnh hưởng, về thầy giới thiệu cho thầy giáo dạy Toán mới về trường, đẹp trai, tính thích lắm…hjhj. Thầy trò mà cứ như anh em thế..chứ không như bây giờ lên lớp học xong hỏi cô tên chi cũng chẳng biết….Sinh viên đâu chả thế.,…chỉ có cái thời cấp 3 là gắn bó nhất thôi..</span></span></span><br />
<br />
<span style='color: #000000'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Là thầy giáo dạy Toán, 2 thầy trò như 2 ae vậy, có chuyện gì cũng kể, nhớ những lần thầy lên nhà chơi 2 thầy trò nc mà mẹ bảo 2 thầy trò nc kiểu chi mà như bạn bè ngang hàng nhau rứa…Rồi những khi đi học về thầy lên chơi cứ xí xớn méc mẹ như con nít, thầy bảo “mự ạ, con Trà My hắn đi học mà cứ yêu đương nhăng nhít rứa” thế là 2 thầy trò lại chọc nhau…nghĩ lại cứ y như con nít vậy. Giờ thầy chuyển trường về Hồng Lĩnh dạy, có vợ và con ,ít khi được gặp thầy lắm..hôm thầy gọi nói lần nào về dừng xe ở Bãi Vọt gọi thầy ra đón vô nhà thầy chơi đã..Hôm Tết chạy xe xuống Can Lộc gọi thầy mà thầy không ở nhà tức quá giận luôn thầy…Giờ nghĩ lại ngồi cười một mình…xuống không gọi trc cho thầy còn giận…Hôm bữa mẹ gọi bảo ba thầy lên nhà chơi hỏi con bé My học hành thế nào mà lâu ko thấy nó xuống chơi..Lần này có về thì xuống thăm bác, thăm thầy, thăm cô công chúa nhỏ của thầy mới được..</span></span></span><br />
<span style='color: #000000'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>….</span></span></span><br />
<span style='color: #000000'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'>Bên cạnh em còn rất nhiều người luôn quan tâm và dõi theo em từng ngày..Vì thế em sẽ cố gắng để không phụ lòng mong mỏi của mọi người…Cảm ơn mọi người đã luôn ở bên cạnh em, cảm ơn nhiều thật nhiều….</span></span></span><br />
<br />
<span style='color: #000000'><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: times new roman,times,serif'><strong class='bbc'><em class='bbc'>Xung quanh mỗi một con người luôn có một gia đình lớn, là nơi bạn có thể dừng chân mỗi khi bạn nản chí, mỗi khi bạn mệt mỏi nhất….Vì vậy đừng bao giờ nói bạn cô đơn nhé !!!!!</em></strong></span></span></span>]]></description>
		<pubDate>Tue, 27 Mar 2012 07:22:42 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/51888-em-khong-co-d%c6%a1n/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Gửi em</title>
		<link>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/51886-g%e1%bb%adi-em/</link>
		<description><![CDATA[Khi bước chân khỏi con đường số 15 em có biết anh có cảm giác như thế nào không?rồi những tin nhắn lần lượt đến...<br />
 anh có cảm giác trái tim anh bị bóp nát một cách phủ phàng.giờ đây anh ngồi giữa bốn bề là im lặng,là đêm tối là nổi cô đơn uất hận đến ngẹn ngào.anh tự hỏi tại sao?tại sao......tại sao anh lại có cảm giác dau đớn như thế này.Vaf anh cũng tự tìm dc cho mình câu trả lời:đó là tại vì anh quá yêu em.Giá như anh yêu em ít hơn một chút thì giờ chắc anh không phải đớn đau như thế này đâu.<br />
Tình cảm của em chỉ là sự ngộ nhận mà a đã lầm tưởng đó là tình yêu.Em như là cơn gió bay qua ngàn phượng vĩ và chỉ thổi qua đời anh chỉ một lần.Anh sẽ khép lại và xem đó như một kỷ niệm đẹp,đẹp nhưng... buồn.<br />
Giờ đây anh sẽ đứng ngoài và chúc cho em tất cả,chúc cho ngọn gió của anh sẽ có chổ đứng và nơi đó sẽ mang lại bình yên và hạnh phúc cho em&#092;]]></description>
		<pubDate>Mon, 26 Mar 2012 21:06:57 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/51886-g%e1%bb%adi-em/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Vết tích của một tình yêu</title>
		<link>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/51879-v%e1%ba%bft-tich-c%e1%bb%a7a-m%e1%bb%99t-tinh-yeu/</link>
		<description><![CDATA[<span style='color: #4b0082'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'><span style='font-size: 24px;'>Nó và anh.</span></span>..</span><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>Giờ này...nó đang nghĩ về anh...nhưng như là để khẳng định lại tình cảm </span></span><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>cu</span></span></span><span style='color: #800080'>ả </span><span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>nó dành cho anh.</span></span></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'> </span></span></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>Ngày chia tay...nó ôm chầm lấy anh mà khóc...nó khóc thật nhiều...Anh vỗ vào vai nó	 ''Thôi, đừng khóc nữa''</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>Mấy ngày sau đó...nó vẫn khóc. Nó nhớ anh...</span></span></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>Nhưng nó vẫn là một đứa con gái đầy nghị lực.</span></span></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>Nó lao vào học tập, lao vào công việc.</span></span></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>Nó tìm cho mình một công việc làm thêm.Làm việc...và học...để không có thời gian nghĩ về anh nữa.</span></span></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>Bạn bè mới, niềm vui mới...nó cảm thấy hạnh phúc. Hạnh phúc...đơn giản vì nó nhận được nhiều sự quan tâm từ bạn bè hơn.</span></span></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>Nó nhận ra rằng...vắng anh...nó làm được nhiều điều hơn mà trước đó nó không làm được.</span></span></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>Nó có nhiều thời gian cho bạn bè, có nhiều thời gian tâm sự với đứa bạn thân hơn.</span></span></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>Nhưng nó vẫn buồn...vì không có anh. nó vẫn nghĩ đến anh...</span></span></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>....Nó không muốn thế</span></span></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>Nhưng nó biết nó làm được. Vì trong mắt bạn bè...nó biết nó là một người đầy nghị lực.</span></span></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>Nó cố gắng cười nhiều hơn khóc. Nó không cho phép nó được rảnh rỗi...để không phải nghĩ về anh</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>Bây giờ...</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>...Nó đã làm được...</span></span></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>Nó tìm đến bạn bè nhiều hơn. Bạn bè cho nó niềm vuii.</span></span></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>Và quan trọng hơn...nó biết mình nên như thế.</span></span></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>Nó quên anh.....</span></span></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>Nó cảm ơn anh đã rời xa nó...để nó tìm được nhiều niềm vui mới trong cuộc sống mà nó chưa biết...v</span></span></span><span style='font-size: 18px;'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'><span style='color: #800080'>à để tự tin hơn trên bước đường đời không có anh.</span></span></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>Giờ...nó nhớ lại anh đã từng nói; "Mình vẫn có thể làm bạn chứ? ...Mình vẫn gặp nhau được không em?"</span></span></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>Nó không muốn...</span></span></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>Nó không thể vẫn là bạn của anh.</span></span></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>Nó không trả lời điện thoại của anh...không trả lời tin nhắn của anh. Vì nó sợ.</span></span></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>Nó muốn không có anh trong cuộc đời của nó nữa.</span></span></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>"Bạn"...đối với nó dường như là không thể...vì nó đã từng rất yêu anh.</span></span></span><br />
<span style='font-size: 18px;'><span style='color: #800080'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'>Nên...nó muốn xa anh mãi mãi....</span></span></span><br />
<span style='font-size: 24px;'><span style='font-family: comic sans ms,cursive'><span style='color: #000080'>Và...Nó cảm ơn anh...</span></span></span>]]></description>
		<pubDate>Mon, 26 Mar 2012 03:38:35 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/51879-v%e1%ba%bft-tich-c%e1%bb%a7a-m%e1%bb%99t-tinh-yeu/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Ta thèm như gió đi hoang............</title>
		<link>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/51877-ta-them-nh%c6%b0-gio-di-hoang/</link>
		<description><![CDATA[Ôi! những tưởng cuộc sống chỉ cần có công việc, bạn bè, sức khỏe và gia đình ! vậy mà.... đôi lúc lại thấy mình tẻ nhạt, trống vắng...<br />
thèm một bàn tay để được cầm nắm, thèm một bờ môi để được nồng nàn, thèm một trái tim để được sưởi ấm,  và thèm một giọng nói để được nghe mỗi lúc buồn....<br />
không phải là ta không thể..<br />
chỉ tại vì ta vẫn chưa thấy em trong dòng người kia....<br />
khi nào ta mới gặp được em đây? người con gái ta chưa biết mặt...<br />
em ở đâu? <br />
Dấu mình trong công việc, bạn bè...những tưởng sẽ tốt...<br />
vậy mà, h này đây....TA THÈM NHƯ GIÓ ĐI HOANG!<br />
.....................................................................................]]></description>
		<pubDate>Sun, 25 Mar 2012 18:22:14 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.hatinhonline.com/index.php?/topic/51877-ta-them-nh%c6%b0-gio-di-hoang/</guid>
	</item>
</channel>
</rss>
